Go Back   Diễn đàn nhà sách Sông Hương > THẾ GIỚI SÁCH > Download & đọc sách trực tuyến > Truyện ngắn, vừa Việt Nam
Hỏi/Đáp Thành Viên Lịch T́m Kiếm Bài Trong Ngày Đánh Dấu Đă Đọc

 
 
Điều Chỉnh Xếp Bài
Old 06-06-2007, 09:38 PM   #1
Phụng
Lớp 4
 
Tham gia ngày: 31-05-2007
Bài gởi: 33
Default 21 truyện ngắn của Nguyễn Thị Thu Huệ

Phụng is offline  
Old 06-06-2007, 09:39 PM   #2
Phụng
Lớp 4
 
Tham gia ngày: 31-05-2007
Bài gởi: 33
Default 21 truyện ngắn của Nguyễn Thị Thu Huệ

Cát Đợi



Đêm naỵ Dù biết chỉ là một ḿnh. Sẽ cô đơn và tràn mi nước mắt. Nhưng tôi vẫn ra biển. Cả một ngày tôi lang thang kiếm t́m trên băi vắng dấu vết hôm quạ Tuyệt nhiên không có. Biển về đêm. Cát mềm và ấm, nồng nàn vị quyến luyến. Biển hùng vĩ, bao la đến vô cùng. Chẳng c̣n lạ ǵ. Cát vẫn là cát. Gió thổi bay vô tư, hào phóng. Một triền cát ráp sạo vàng trắng sáng dưới chân trời, xanh như hoá thạch. Bây giờ anh ở đâu? Bước chân thập thỏm lún ch́m dưới cát. Phía xạ Trên sự vô cùng vô tận thẫm đen đó, nhay nháy sáng từ những chiếc thuyền đánh cá. Mọi vật như ngưng đọng.
Tôi bỏ giày, rón rén kiếm t́m trên cát, dấu vết ngày hôm qua, chiếc giường trong đêm tân hôn. Tôi hồi hộp chờ mong sẽ thấy cái hơm nơi tôi nằm xuống. Tuyệt nhiên không. Hôm quạ Lúc ấy. Tôi ngu ngơ th́ thầm với anh: Chỗ chúng ḿnh yêu nhau, có gần một chiếc thuyền, mai em sẽ ra đấy trồng một cây dương kỷ niệm, nghe anh. Anh cười, sáng loá: Khỉ con. Cô bé tí của anh. Ngày mai thuyền ra khơi, cát sẽ xoá mọi dấu vết. Bé biết đâu mà t́m để trồng dương? Tôi căi: Em sẽ ra sớm khi thuyền chưa đi biển, chịu không? Anh cười: Em nói cứ như chuyện đánh dấu mạn thuyền. Tôi hỏi: Chuyện ấy là ǵ? Anh trả lời tôi bằng cách khẽ khàng áp khuôn mặt trầm tĩnh lên triền cổ tôi. Rồi chúng tôi nắm tay nhau, đứng lún chân xuống cát. Đợi thuỷ triều lên. Song táp mạnh lên bờ, nước thấm qua quần mát dịu. Có một đợt sóng xô đến, anh nhấc tôi lên, quay một ṿng rồi thả tùm xuống. Tôi ướt thêm áo. Anh bảo: Mai ḿnh xa nhau, em ngoan nhé. Tôi lắc đầu quầy quậy. Không biết. Không nghe. Không nghĩ. Anh ơi, bà bảo: Hôm nay rằm tháng bảy, ngày xá tội vong nhân, nên đi thả ốc để cứu vớt các linh hồn có phải không?
Đêm naỵ Trăng mười sáu. Tṛn trĩnh và trinh nguyên, vàng rực tưới ánh sáng xuống sóng nước như thể lần đầu hiển hiện trên đời. Chỗ hôm qua chúng tôi nằm, giờ gió và sóng đă làm ch́m đi tất. Cách đây xa xạ Ngược về phía đường vào thành phố, hàng ngh́n dấu chân in hằn trên cát. Chắc về đêm, thuỷ triều sẽ lại xoá đi. Tôi ngồi xuống. Rồi nằm ra, tóc để dài trên cát. Cát chở che, tŕu mến vuốt ve tôi như thể cát hiểu tôi cô đơn. Giờ này. Hôm quạ Tôi mê đi trên chiếc giường hạnh phúc, chiếc giường có một không hai trên thế gian này. Tôi yêu và tôi được yêu. Dù biết rằng đến phút ấy, tôi vẫn chưa được ǵ trọn vẹn ở cuộc đời. Luôn luôn cô đơn, khát khao một cái ǵ cụ thể, nên chẳng bao giờ có. Rồi chợt gặp anh. Anh b́nh dị nhưng sang trọng. Anh dân dă, nhưng đầy ắp những ǵ tôi khuyết. Có người ví t́nh yêu ào nhanh như cơn băo. Anh đến với tôi chẳng phải mưa dông, chớp giật. Anh êm đềm thấm vào tôi như hơi thở. Tôi không tin rằng ḿnh lại có t́nh yêu bời tôi mất nó quá lâu rồi. Bà bảo: Trong t́nh yêu, có lúc phải giành lấy cải để gọi như chơi bạc ấy, được th́ phất, hỏng th́ thôi, nhưng cứ phải cướp cáí.
Chuyện t́nh yêu bây giờ thật cũ. Hầu như trong đời ai cũng đă xếp xó vài cuộc t́nh. C̣n tôi. Cũng một lần. Chỉ khác là tôi không xếp xó t́nh yêu của ḿnh, t́nh yêu của tôi không bị mạng nhện chăng bởi tôi đem nó đặt lên ban thờ, và siêng năng thờ cúng. Tôi cúng vái nó mỗi khi chiều đến sương giăng khói toa? vào đông. Những ṿm sấu ran ran tiếng ve ngày hè và khi một cơn mưa rào đổ vội, cả mặt đường trắng ly ty hoa. Vài bận hương khói khi ban thờ hiện lên con đường đầy ắp kỷ mềm tôi có với người ấy. Từ chiếc lá khô chợt sa vào ḷng đến bông sấu ngai ngái rơi rắc hương. Rồi tôi thờ t́nh yêu của ḿnh bằng những bản nhạc dĩ văng. Chỉ buồn và tuyệt vọng là bây giờ, những bản nhạc xưa cũ của tôi được vài nhạc sĩ tài hoa gộp lại, lấy mồi bài dăm đoạn để tạo nên một liên khúc, bài nọ đuổi bài kia, ào ạt như thể hát khoán. Khi mới nghe bản hên khúc hùng vĩ gồm những t́nh khúc của Vũ Thành An, Trịnh Công Sơn... tôi bật khóc bởi nó nháo nhào xáo trộn tất cả. Kỷ niệm trong tôi đuổi nhau như bắt cướp. Có bài tôi và người ấy nghe trên một con tàu đánh cá, một người dân chài đă hát mộc mạc cho tôi quên sợ hăi. Có bài tôi nghe khi anh đưa tôi về đêm, vẳng ra qua nhà ai đó... Vậy mà giờ đây. Tất cả được xâu lại như một xâu cá rô, quẫy đạp liên hồi với cái tên: Liên khúc t́nh yêu số...
Tuổi học tṛ của tôi ra đi cùng người ấy. Và tôi chờ người ấy hàng ngày, dù tôi biết họ vẫn chỉnh chu chở nhau đi làm mỗi sáng. Họ - bộ ba ấy nghễu nghện trên đường bằng một chiếc xe cúp đỏ. Đầu tiên là rổ xe muôn năm chở áo mưa, túi lưới. Đến một thằng cu kháu khỉnh. Rồi người ấy với một nền độc tài êm áí sau cùng. Thi thoảng giáp mặt nhau, tôi chợt thẫn người tự hỏi: Tôi thờ ai, thờ cái ǵ? Lâu nay tôi hương nhang cho một t́nh yêu quá cố, để không biết cái kẻ trước mặt tôi với cái áo mưa chung thân bên người và hàng lô bút bi cài túi kia là hai hay một với người tôi thờ cúng?
Tôi áp người xuống cát. Một cảm giác êm dịu, không mịn màng mà ram ráp xâm chiếm lấy tôi. Anh đă đi thật rồi. Ngày xưa, cái người đàn ông chăm đem áo mưa đă mang đời con gái của tôi đi không hoàn lại một câu xin lỗi. Hôm quạ Anh mang nó trả lại cho tôi. Trọn vẹn đủ đầy. Có lẽ bây giờ anh đă đến nhà. Anh bảo: Anh về. Sẽ cách xa em lắm đây. Anh sẽ t́m em. Chắc chắn sẽ gặp. C̣n có ǵ hơn nữa th́ anh không dám hứa. Anh yêu em, dù muộn màng. Anh thương em, cô bé tí của anh, khỉ con của tôi... Lúc ấy. Anh chỉ ôm tôi, chạm bờ môi anh vào môi tôi. C̣n tôi. Chợt nhận ra anh lả tất cả những ǵ lâu nay tôi thờ cúng, khấn vái. Tôi tự động nằm xuống cát. Tôi cần anh, đă t́m thấy anh và cần dâng hiến cho anh. Lúc ấy Có một giọt nước mắt tràn qua mi tôi. Cảm nhận được vị mặn của nó, anh th́ thầm: Tin anh nhé, anh yêu và thương em. T́nh thương quan trọng và lâu dài hơn t́nh yêu. Tôi lắc đầu, bật khóc. Tôi đâu cần anh nói thế. Khẽ rướn người. Bản năng của người đàn bà trỗi dậy dù ai cũng tưởng tôi c̣n con gái. Tôi cong lưng áp sát vào anh. Dưới tôi là cát. Ngoài kia là sóng êm đềm hùng vĩ như anh bên tôi. Lúc ấy. Tôi mới thôi ám ảnh về người đàn ông đèo áo mưa trong giỏ xe giữa trời nắng và mùa khộ Mới thôi bực dọc về cái liên khúc t́nh yêu đánh số...
o0o Sáng naỵ Khỉ tỉnh dậy. Biết anh đi rồi. Tôi thẫn thờ nh́n bà đang ngồi hướng đôi mắt kèm nhèm gần loà ra xa lúc nào cũng như tâm niệm điều ǵ. Bà thuộc nhiều chuyện, biết nhiều cuộc đời. Tôi hỏi: Đánh dấu mạn thuyền là ǵ hả bà? Là: Có người đi trên thuyền giữa ḍng rời cái gươm xuống nước, liền đánh dấu vào mạn thuyền. Lên bờ, cứ chỗ đánh dấu mà t́m gươm, chả bao giờ thấy. Rồi bà đứng lên, lẩm bẩm, tiếng thập thơm cùng chân bước lê vào sân... Ôi dào, ảo vọng cuối cùng của ta là tin rằng không c̣n ảo vọng ǵ sất...
o0o Từ từ ngồi dậy trên chiếc giường cưới của ḿnh, tôi để lại dưới lưng một cái hơm nông hơn hơm hôm qua một nửa. ánh trăng thanh khiết, bao dung như mẹ chở chẹ Giờ này, anh đang ở nhà, với mọi sự cố định mà tôi không bắt anh phải dứt bỏ. Bởi tôi là kẻ đến chậm.
Tôi đứng lên, hai tay xách giày, lầm lũi đi trên con đường để vào thành phố. Cát và biển ở lại sau lưng. Đợi chờ. Xa dần. Đêm naỵ Tôi sẽ sửa lại ban thờ. Một ban thờ không có bản liên khúc đánh số.
Một ban thờ mới.
Thờ anh.
Phụng is offline  
Old 06-06-2007, 09:40 PM   #3
Phụng
Lớp 4
 
Tham gia ngày: 31-05-2007
Bài gởi: 33
Default 21 truyện ngắn của Nguyễn Thị Thu Huệ

Cầu Thang



Một, hai, ba Một, hai, ba Cứ bắt đầu đến chỗ rẽ, là Trân lẩm bẩm đếm. Ba tầng gác cô c̣n đếm được một cách không đứt quăng. Tầng gác thứ tự Trân hơi dừng để thợ Một... Hai. Ba.
Tầng năm. Chỉ c̣n tiếng thở hắt ra.
Cổ họng Trân khô đắng và như bị cứa.
C̣n những hai tầng nữa mới đến pḥng làm việc. Trân cúi đầu, cố gắng bước lên và tự gh́m hơi thở của ḿnh cho nó khỏi bật ra.
C̣n nhớ, hôm chọn pḥng làm việc này, mấy đồng sự thắc mắc: "Chị Trân, sao chị đồng ư ḿnh ở tầng bảy, mà thang máy hay bị hỏng, chị biết rồi đó".
Trân cười. Họ đâu biết là cô chỉ được cảm thấy ḿnh là ḿnh nhất khi cô đi ở những bậc cầu thang kia cũng là sự bất ngợ Cuộc sống thời hiện đại, t́m phút tự do của ḿnh khó qua.
+ + + Đường lên nhà anh cũng qua 68 bậc thang gộ Cầu thang hẹp, nhiều chỗ gỗ mục cho nên Trân đi phải dè dặt. Không bị cảm giác càng lên càng mệt mỏi như lên pḥng làm việc hàng ngày qua 68 bậc gỗ (có khi 67 hoặc 69 bậc) đấy là anh.
Để đếm được 68 bậc cầu thang. Trân phải đi qua một ngơ dài hun hút. Đầu ngơ là một hàng phợ Họ bán chui bán lủi phải giấu mỗi nơi một thự Bánh phở th́ treo lủng lẳng ở giữa ngơ, cuối ngơ th́ có hai chậu bát ĺnh x́nh nước và những chiếc bát nổi cùng hành, ớt và váng mợ Và đặc biệt, chỗ tin tưởng nhất dù đông người qua lại, có một con chó Nhật đen v́ bẩn, một con mèo mắt long ṣng sọc hay ngồi th́ họ để gạ Những con gà công nghiệp béo căng nứt toác cả da, ḍng nước mỡ ứa ra, chảy rỉ rỉ xuống bậu cửa nối sang bậc cầu thang thứ sáu. Bao giờ đến anh, Trân cũng gặp những con gà béo căng phao câu chống lên trời với những cái cổ rụt. Hai cánh nó sải ngang ra vẻ thách độ Cạnh đấy là chú mèo ngồi ngay ngắn, liêm khiết vô cùng. Cái ǵ chờ Trân ở cuối những bậc thang gỗ kia. Lúc nào cô cũng tự hỏi ḿnh điều ấy. Hành tŕnh một ngày của Trân thật đơn giản. Sáng leo đủ bảy tầng gác, đủ để nhiệt t́nh - nản chí và lại nhiệt t́nh. Các cuộc họp. Các khuôn mặt tưởng như thân với ḿnh lắm nhưng chỉ để nói những câu chuyện vô thưởng vô phạt nhất. Rồi Trân sốt ruột. Buổi trưa về ăn cơm. Buổi chiều, leo đủ bảy tầng gác để rèn nghị lực và rồi, đến anh, qua 68 bậc gô.
Bao giờ cũng thệ Anh luôn ở những trạng thái chẳng lặp lại bao giợ Dù có cố đoán già, đoán non, chưa bao giờ Trân đoán đúng. Lúc Trân tưởng giờ này anh phải ngủ, th́ anh lại kỳ cạch chữa máy nước. Lúc Trân tưởng anh đang ăn cơm th́ đến 61 bậc thang gỗ, Trân nghe thấy anh hát vống lên một bài ǵ đọ Anh thích hát Karaoke mạ Luôn luôn bất ngợ Nhưng cái sự bất ngờ đó chẳng mới mẻ ǵ, chỉ làm Trân mệt mỏi hơn. Nhưng rồi, tất cả mọi chuyện lại xảy ra, lặp lại và như một thứ nạp điện cho Trân. Cô lại thấy ở anh điều ǵ đó mới mẻ để chạy xuống 68 bậc thang và mong chờ ngày mai, để lại chạy lên 68 bậc đến với anh.
Chiều nay, thay v́ việc Trân mê mải đi trên đường, đầu óc tưởng tượng ra lúc đến với anh sẽ thế nào th́ cô ở lại cơ quan. Tầng bảy lộng gió chiều. Dưới sân, tất cả nhuộm một màu đỏ của mặt trời hắt sáng. Phía xa, thành phố đă lên đèn. Người đi lại thưa thớt. Chỉ có giọ Gió bốn bề tứ phía. Tất cả lạnh ngắt. Trên chiếc bàn h́nh bầu dục là chiếc gạt tàn đầy những mẩu đầu lọc. Mẩu th́ bị dí xuống bẹp dúm dọ Mẩu th́ sẫm lại v́ người hút có thói quen nhúng vào nước mỗi khi hút. Rồi cốc, chén, chiếc nghiêng, chiếc thẳng. Vừa qua một cuộc họp. Người nọ nói người kia ngụ Người kia mắng người nọ hồ độ Suy cho cùng, tất cả, sau đó, để làm gi?
Họp xong. Mọi người hối hả thu dọn những ǵ là của ḿnh tay xách, nách mang, lao vút xuống bảy tầng cầu thang, lên những chiếc xe máy và tỏa ra các ngạ Mọi chuyện, chắc rơi rớt đi trên đường. Có một người đàn ông đứng lại. Người đàn ông cùng pḥng của Trân. Cuộc họp vừa rồi, anh chủ trị Anh tung vấn đề ra để mọi người bàn luận và anh chốt lại. Ngày mai anh lại chuyển vào làm đặc phái viên ở Sài G̣n một thời gian. Anh chẳng ở đâu cố định. Anh đến bên Trân, cười như thể chưa có cuộc họp vừa rồi. Anh bảo: "Trân này! Anh đi đợt này cũng khá lâu. Em có nhận xét ǵ về cuộc họp hôm nay không?"
Trân lắc đầu: "Mọi cuộc họp đều thệ Có cảm giác là mọi sự sắp thay đổi nhưng sự thực, đâu lại vào đấy."
Anh cười. "Em thông minh lắm. Anh có cảm giác, chúng ta tạo ra những điều may rủi và chính chúng ta gọi nó là số phận".
Trân đứng tựa lưng vào lan can. Gió lùa mênh mông. Gió trải ra vô cùng tận.
Anh im ĺm hút thuốc. Rồi anh giơ tay nắm bàn tay Trân. Bàn tay anh bóp mạnh tay cộ Hơi ấm từ bàn tay đó truyền sang cô làm cô rùng ḿnh. Anh lại nói: "Em có đoán được số phận em không?" Trân nh́n anh khẽ lắc đầu: "May rủi đến với em là do người ngoài mang lại chứ em không tự tạo ra nó ". Rồi Trân hỏi: "Thế c̣n anh?"
Anh cười nh́n xuống dưới sân. Đằng sau bức tường rào là đường đi làm. Đằng sau con đường đó là mặt hồ phẳng lặng. Anh th́ thào: "Đoán làm gị Người ta bảo anh chỉ sống được một năm rưỡi nữa, 365 ngày cộng 180 ngày. Ngày nào dài lắm là hôm nay, c̣m ngắn hơn giống hôm quạ Sau tất cả sự ngắn dài đó, là mặt đất, là giun dế, sâu bọ, là các luồng nước triền miên chảy dưới ḷng đất mà khi chôn một ai đó xuống, họ bảo chỗ người đó nằm có long mạch chảy qua".
Trân mở sững mắt nh́n người đàn ông mà hàng ngày cô gặp. Cô cùng công việc và chẳng bao giờ cô nghĩ là họ lại có lúc đứng với cô thế này. Tại sao lại là một năm rưỡi nữa!
Người đàn ông hơi cười như mếu: "Anh là sống lâu nhất so với những người đàn ông trong ho Bố anh chết trận. Anh Cả bị đụng xe. Em anh cảm nhập tâm. Người ta bảo, đáng lẽ anh phải "đi" từ lâu rồi".
Trân rùng ḿnh, bỗng thấy người đàn ông bên ḿnh có cái ǵ ma quái. Cô bỗng thấy rét. Rét không phải v́ gió lộng của những ngày cuối đông mà lạnh ngắt từ trong ra. Suy cho cùng, những điều anh nói cũng có lỵ Anh vẫn triền miên kể, như vào luồng vào mạch.
Anh vẫn c̣n nhớ ngày anh Cả chết, họ bảo anh Cả chết trùng. Đưa anh Cả về quệ Đến nghĩa trang làng, mẹ anh mua được chỗ đất ngay bên đường cái. Có sẵn một cái huyệt lớn với những bậc thang dẫn xuống. Càng xuống sâu càng nhỏ dần. Anh c̣n bẹ Có hiểu chết là ǵ đâu. Anh chạy lăng xăng xem mọi người. Anh thấy các cụ trong họ bê ra những bát máu đỏ tươi và những người khác bê những cây trúc ra. Những cây trúc được vót nhọn. Họ khoắng một đầu cây trúc vào bát máu. Anh hỏi: "Máu ǵ đấy chủ". Ông chú quát: "Máu chó đen ". Anh lại hỏi "Để làm gỉ" Ông chú trợn mắt: "Để cấm đường anh mày về bắt nốt chúng mày. Xê ra, hỏi lắm thệ Không ra kia mà khóc anh đi, chốc nữa hạ huyệt rồi ". Trân rùng ḿnh, nh́n sang người đàn ông. Chợt thấy gần vô cùng và cũng xa quạ Người đàn ông rút thuốc ra hút. Khói thuốc hơi quẩn lại rồi tan loăng ra. Có cảm giác nó mỏng và nhẹ như linh hồn sau khi ĺa khỏi xác.
Trân nh́n người đàn ông, giọng khàn đi: "Anh kể với em mọi chuyện để làm gỉ".
Anh lắc đầu, rít thuốc mạnh. Hai đụn khói từ mũi anh bay ra: "Chẳng để làm ǵ cạ Tự nhiên anh muốn nói chuyện với em. Anh ít khi tâm sự với ai lắm".
Trân hỏi: "Vợ anh chẳng hạn?".
Anh cười, một nụ cười khó tả nhưng đủ để Trân hiểu rằng vợ anh ta là một cái ǵ đó anh ta cần phải có nhưng cũng chẳng giải quyết được việc ǵ ngoài sự mệt mỏi. Anh nói: "Em phải thoát ra khỏi cuộc sống này đi. Đời người ngắn ngủi lắm. Em đă không thích cái ǵ th́ cố gắng đừng làm mà phí thời gian, phí sức"
Anh cười: "Nhà anh đối diện với nhà người ấy. Có lần, anh thấy em khóc từ nơi đó ra. Rồi hôm sau, anh lại thấy em đến. Lúc về, có khóc nữa hay không th́ anh không biết. Đúng không?"
Trân gật nhẹ, người lại rét lên.
Anh nhẹ nhàng: "Mọi cuộc t́nh đều thế cạ Hôm nay cứ hy vọng ngày mai khá hơn. Và cứ cố t́m cái này để bào chữa cái kia, nhưng suy cho cùng, giống nhau cả".
Phụng is offline  
Old 06-06-2007, 09:41 PM   #4
Phụng
Lớp 4
 
Tham gia ngày: 31-05-2007
Bài gởi: 33
Default

Trân hỏi: "V́ thế nên anh cứ đi đi về vể"
Trân nh́n xuống, có một người đàn ông lao vút vào sân để xe, khóa nhanh và chạy lên. Người đàn ông đó ở pḥng Trân. Anh châm thuốc và cười tủm tỉm. Có tiếng chạy lên thang gác. Tiếng thợ Và ông ta hiện ra, tóc dựng đứng ở mái, bụi làm tóc ngả màu ghi đất. Ông ta sững lại khi thấy Trân và người đàn ông đứng. Rồi cười bả lả (khuôn mặt khác hẳn cuộc căi cọ quyết liệt lúc trước về việc phân chia lợi nhuận và trách nhiệm): "Ờ các bạn chưa về ả"
Trân hỏi cho có chuyện: "Sao anh Hoành quay lại?"
Người đàn ông tên Hoành chạy vụt vào trong pḥng, thoáng cái mang ra một chiếc biến thế nhỏ, dứ dứ: "Quên cái này. Tôi mua nó hơn triệu bạc để giảm điện đấy. Mọi đường điện qua đây coi như tắc luôn. Không có nó, mỗi tháng hai, ba trăm ngh́n th́ ốm. Dùng dăm tháng coi như ḥa vốn".
Rồi lút cút chạy xuống đầy vẻ hớn hở, sung sướng như cả thế giới thu lại trong chiếc biến thế dùng để ăn cắp điện.
Anh nh́n xuống sân. Trân cũng nh́n xuống sân. Người đàn ông tên Hoành gói ghém đậy điệm kỹ càng chiếc biến thế, rồi phóng vút đi.
Anh cười: "Đằng sau tất cả những ǵ quyến rũ của t́nh yêu, có những lời có cánh là có cái đó dấy. V́ có cái đó, người ta mới sống được. Đừng thi vị bất cứ điều ǵ!"
Trân nh́n người đàn ông: "Vậy em phải làm gỉ"
Người đàn ông nh́n Trân, rồi anh ấy tựa vào tường, nh́n ra xạ Bóng tối âm thầm buông phủ, bâng lâng sương khói. Người đàn ông đến bên Trân, ôm lấy cô, th́ thào: "Em chẳng phải làm ǵ cạ Em nhắm mắt lại và đừng nghĩ đến đạo đức."
Trân nhắm mắt và tim cô đập rộn ràng.
Môi cô bỗng khô ran lên, như muốn nứt ra v́ bỏng. Cô thấy nóng toàn thân. Rồi cô chợt chùng người xuống khi đôi môi người đàn ông đặt lên môi cô, cũng nóng bỏng và cuống quưt.
Hai người hôn nhau. Bên dưới, đèn các nhà bật sáng. Gió lùa réo rắt. Và bỗng nhiên, họ như bay lên những tầng mây. Dưới kia là cuộc sống, là bon chen giằng giật, là mưu dồ này no Rồi họ cũng buông nhau ra.
Trân ngượng ngùng đưa tay chùi môi một cách bản năng.
Người đàn ông châm thuốc, im lặng.
Rồi người đàn ông nói, giọng khàn đi.
- Em đừng t́m những thứ em muốn. Cố gắng lắm th́ em sẽ được một chút, một chút thôi là quư lắm rồi. Anh làm như vừa rồi là để em thấy, nếu em chỉ v́ giằng buộc thể xác với anh ta th́ sự giằng buộc ấy mỏng manh vô cùng. Em cũng đă xúc động với anh hơn xúc động với anh ấy v́ anh mới hơn. Có nghĩa là chỉ nên cố yêu ai đó bằng tinh thần thôi, chứ c̣n v́ thể xác, chóng chán lắm cô bé a Thôi, anh đi đây. Ngày sống của anh c̣n ngắn lắm.
Người đàn ông đưa tay bóp vai Trân. Cô rùng ḿnh, sự rùng ḿnh của một thể xác hồi sinh. Thể xác đàn ba.
Cô nh́n ra xạ Và nghe tiếng chân xuống cầu thang nhỏ dần.
Lại những bậc cầu thang. Chỉ lên hay xuống quanh quẩn trong một ngày, rồi một tháng, một năm và một đời người. Leo lên th́ khọ Càng cao càng khọ Mà xuống th́ nhanh qua.
Tối từ lúc nào. Trân không thấy người đàn ông đi ra. Bất giác, cô lấy tay đặt lên môi. Cảm giác nóng rẫy rần rật như bốc từ trong ra. Cả người Trân rùng ḿnh và cô như phát điên lên.
Trân chạy lao xuống cầu thang như để trốn chạy khoảng trống gió làn hun hút của tầng bảy, lại như chạy đuổi theo người đàn ông đếm thong thả những ngày c̣n lại của đời ḿnh nhưng vẫn luôn rất nồng nhiệt.
Rồi một người chạy lao vào Trân.
"Cô Trân. Cô lẩn thẩn ở đây làm ǵ thể" "Thế c̣n anh? Anh quên ǵ ả" "À tôi quên cái phong b́". "Hôm nay họp làm ǵ có phong bỉ" "Không, tôi có một tập phong bị Trong đó có năm mươi ngh́n. Cứ tối nào tôi đi em út, tôi phải thả một cái để đem về c̣n đưa cho mụ béo, bảo là đi họp được tiền". Nói rồi ông ta cun cút chạy lên cầu thang với đầy niềm phấn chấn. Thế mới hiểu, sau những giờ mà người ta buộc phải tỏ ra công chức, họ d dàng tâm sự những điều thầm kín với nhau hơn. Và lần đầu tiên. Trân thấy ông ta không phải là ông ấy trong vẻ trịnh trọng, đạo mạo và đứng đắn.
Rồi đứng ở sân. Gió vẫn lùa qua tai, gió vẫn lồng lộng bốn bệ Trân nh́n lên. Sau tầng bảy là trời. Ở đấy là những v́ sao, những số phận.
Một Hai Ba.
Những cây trúc quết vào máu chó cắm quanh ngôi mộ của người chết trùng để người ấy hết đường về dù lúc c̣n sống, người ấy tốt vô cùng. Cả họ bây giờ sợ người ấy v́ người ấy có thể về bắt đi bất cứ ai mà lúc sống người ấy yêu quy.
Năm Sáu Những con gà béo cụt đầu chổng mông lên trời. Gần đấy là một con mèo ngồi ngây ngất.
... Hai tư Hai nhăm Người đàn ông hôn như điên nhưng vẫn không quên những ngày được sống.
Những dự án hợp tác với người nước ngoài với số vốn hàng tỷ đô la và chiếc biến thế con con dể ăn cắp điện.
... Bốn hai Bốn ba.
Những chiếc phong b́ có sẵn để lấp liếm những cuộc t́nh vụng trộm...
Sáu sáu Sáu bảy.
... và sáu mươi tám.
Phụng is offline  
Old 06-06-2007, 09:42 PM   #5
Phụng
Lớp 4
 
Tham gia ngày: 31-05-2007
Bài gởi: 33
Default 21 truyện ngắn của Nguyễn Thị Thu Huệ

Giai Nhân



Sao đứng bên cửa sổ. Một bên là bức rèm xanh lá cây. Tóc Sao đổ xuống vai, buông thả. Cô đứng lặng phắc, h́nh như nín cả thở. Không phải là hít không gian một buổi chiều gió chuyển mùa mà nghe gió về tiếng lá cây cụng cựa, cái lá nào già th́ chuẩn bị rơi. Phía đằng đông ngôi nhà, thỉnh thoảng có tiếng khóc nỉ non, câu được câu mất, giống như lời than văn của một kẻ buồn ngủ, lên xuống như nước thuỷ triều. Mùi hương trầm đặc vón vén, đùn đùn từ trong nhà ra để lấp đi mùi tử khí. Người chết nằm đó đă ba ngày. Để đợi những người thân về mang trả lại cho đất.
Phía đằng tây, khói cũng bốc mù mịt. Lại là khói, nhưng không phải là khói hương mà là khói nướng chả. Đời người, h́nh như ai cũng có một cái thú riêng. Thú kiếm tiền. Thú tiêu tiền. Thú ăn ngon. Thú mặc đẹp. Thú nói xấu sau lưng người khác. Thú thọc gậy bánh xe… Hàng xóm của Sao là gia đ́nh sáu người, hai vợ chồng và bốn đứa con có cái thú ăn thịt chả nướng. Sáng ra, mỗi người một ngả toé đi t́m kế sinh nhai. Những đứa trẻ đi học. Tối về, quần tụ quanh mâm cơm chung thân chả nướng. Nhiều khi khói cuốn lên trời đến mù mịt cả phố. Ngày nào họ cũng ăn bún chả nhưng dáng điệu sung sướng chờ mong như thể mới ăn lần đầu vậy. Một ít thịt dọi ế của chợ chiều, lại chợ ngày hè nên miếng thịt cứ xanh và mềm ướt đi. Họ tẩm ngũ vị hương, húng ĺu và đủ mọi gia vị nên hương nó quyến rũ lắm. Ai biết đấy là đâu. Bún chả là món ăn vừa b́nh dân, vừa quư tộc. Sáu người châu đầu vào cái mâm, một rổ rau sống, hôm th́ rổ bún, hôm th́ nồi cơm, ăn húp x́ xoạp. Người vợ thường ngồi ở giữa, lúc gắp cho con trai miếng mỡ, con gái miếng dính tí nạc, chan cho chồng ít nước mắm. Hiếm khi thấy người vợ ăn thịt, chỉ chan nước mắm là lùa được mấy bát. Sao không hiểu cái ǵ làm họ có thể ăn ngon miệng đến thế?
Trước mắt, cách một khoảng sân là nhà của mấy anh em trai. Họ chuyển về đây được gần tháng. Nghe nói, năm anh em có một ngôi nhà to, cũ kĩ bao đời của ông bà cha mẹ để lại, ở mặt phố chính. Bố mẹ họ ở bên Pháp và đang làm thủ tục bảo lănh cho các con cháu sang. Họ bán phéng đi, trích một ít tiền mua căn nhà này. Hà Nội bây giờ rồ lên phong trào xây khách sạn mini, văn pḥng đại diện theo tiêu chuẩn quốc tế cho người nước ngoài thuê nên ngôi nhà bán được trăm cây, chia năm mỗi người giữ hai mươi cây. Trừ tiền mua chung căn nhà này, c̣n của từng người là mười mấy cây, chờ ngày có giấy đi Pháp. Họ dọn về đây, hôm trước hôm sau như lột xác. Mỗi người một cái xích bằng vàng một cây ở tay. Dây chuyền một cây ở cổ, đồng hồ nửa cây ở tay, kính của Mỹ và ngang lưng một bao đeo. Từ đầu đến chân là toàn đồ xịn! Quần quả bom, áo xiu Nhật và nước hoa thơm nồng nàn. Mỗi gia đ́nh một hai chiếc xe máy bóng như gương, phóng bạt phố. Nghe nói, hôm họp chia tiền, họ chi mất một triệu để thuốc nước. Họ sắp rũ bỏ cái tên người Việt Nam, để trở thành người ngoại quốc.
Gió cuốn khói bay lởn vởn trong không gian. Dưới đường lá khô chạy lào xào. Sao thảng thốt nhận ra là ngày lại sắp qua đi. Mùi thịt nướng chả lâu nay như một thứ đồng hồ tự động. Nhiều nhà thấy khói lên là đi gọi con cái ở các ngơ ngách về tắm rửa. Có nhà đi vo gạo thổi cơm. Có đôi vợ chồng già đóng cửa đi dạo phố hóng gió chiều. Mùi nướng chả gợi cho dân xóm quanh quẩn một cảm giác là họ đang cùng nhau tống tiễn một ngày, nhăng đi một cái là qua tháng, lâu lâu hơn tí nữa hết một năm và chớp mắt vài cái hết một đời người.
Hai cái mùi: Thịt nướng và trầm hương đang quật nhau túi bụi để giành phần thắng. Cuối cùng, mùi thịt nướng đă thắng v́ nó được sự hỗ trợ của người đàn bà sáu mươi tám cân thịt đang ra sức dùng hai cánh tay quạt túi bụi, cộng với mỡ thịt gặp phải lửa th́ bén lắm.
Người đàn bà nằm trong cỗ áo quan nghi ngút khói hương kia năm nay bốn mươi hai tuổi. Bà có hai đứa con, lớn cả rồi. Cách đây sáu năm, bà bỏ chồng theo một chàng trai kém gần chục tuổi dọn về đây sống. Chồng cũ nuôi con. Ít sau, chồng cũ đi nước ngoài, hai đứa con phiêu dạt đến khi mẹ chết cũng không biết mà về. Thấy bảo, người đàn bà này uống rượu và hút thuốc nhiều, lại cuồng nhiệt nữa. Bà ấy đẹp lắm, mắt nh́n ai người ấy chỉ ngẩn ngơ, cái khoé miệng như dấu phẩy, duyên dáng cả khi đi ngủ. Lấy chồng mới được ba năm th́ chàng trai đó ngoại t́nh với một con bé mười tám, người đàn bà đau khổ, sinh bệnh rồi thành ung thư tuỵ và chết. Sao c̣n nhớ. Ngày về đây, bỗng Sao nh́n thấy người đàn bà đó. Bà ta đang khoẻ mạnh, tóc cặp cao, mặc bộ váy đen, hai cánh tay hở ra trắng nơn đứng tưới những chậu hoa. Sao ngơ ngẩn như thể ngắm một bức tranh nghệ thuật.
Sao như hoá đá. Thỉnh thoảng có gió lộng cuốn tung rèm cửa đập nhẹ vào người Sao, cô rùng ḿnh. Những cơn gió quí hiếm trong một mùa hè. Xa xa, sau màng mây ghi sẫm, trăng đầu tháng nhạt thếch như có như không.
Hết rồi. Tất cả thế là hết. Cách đây mười lăm phút, Sao đă đập tan chiếc máy điện thoại. Ba ngày trước, bỗng nhiên Sao thấy hụt hẫng một cách vô cớ, ḷng dạ hoang vắng, nhạt thếch. Mùi bún chả nướng từ hàng xóm bay sang nhắc cho Sao thấy đă qua một ngày. Sao mới chợt nhận ra ngày hôm nay cái điện thoại im phăng phắt như thể bị đứt dây hoặc là không tồn tại trong ngôi nhà này. Mới hôm qua, và dài đằng đẵng những năm trước đó, nó liên tục kêu réo như một con dê bị đói triền miên. Bảy giờ sáng, đă reng reng, mười hai giờ đêm cũng c̣n reng reng. “A lô, em đấy à, anh đón em đi ăn sáng nhé”. “A lô, Sao ơi, cái lăo Thanh cơ quan tao cứ dứt khoát bắt tao đón mày đến dự sinh nhật lăo tối nay. Mày v́ tao mà đến nhé, tao đang nhờ lăo một việc”. “A lô, trưa nay em đi ăn cơm với tôi nhé, tôi cần em”. “A lô, chiều nay lên hồ Tây bơi thuyền được không cô bạn nhỏ?”. “A lô… chúc em bé của anh ngủ ngon”. “Em là của anh hồi nào vậy?”. “Bây giờ th́ chưa nhưng sắp”. Cười. A lô, A lô, A lô. “Vào mùa sen rồi, hoa th́ chưa có nhiều, mới chỉ có những ống nụ đen đen thôi nhưng chiều nay anh sẽ lên Phủ Tây Hồ mua cho em một bó nhé, thơm tuyệt vời”… A lô… Thế rồi. Bỗng dưng. Im bặt. Sao đến bên cái gương và nh́n thấy h́nh ḿnh trong đó. Mí mắt sụp sụp, dưới mắt ṃng mọng sưng, hai vành môi đă bắt đầu đen và lỗ chân lông trên mặt to ra như những đầu tăm. Bên ngoài khung cửa, gió đưa mùi nướng chả bay quấn quưt. Sao th́ thầm: một hai ba… nếu đến ngày kia mà không có ai gọi cho ḿnh, có nghĩa là ḿnh không c̣n tồn tại nữa. Ḿnh sẽ đập tan nó ra. Một tia hy vọng hé lên. Hay là điện thoại hỏng? Sao nhấc vội lên, cầu mong nó im thin thít để chứng tỏ tại máy chứ không phải tại người. Trong máy, tiếng tút dài, rành mạch chứng tỏ sự hiện diện vừa rơ ràng vừa trung thành của cái điện thoại có ở đấy bao nhiêu đời rồi. Sao quay số. “Nhà Hàn đấy phải không?”. “Hàn đi vắng rồi, nhắn ǵ không?”. “Không ạ. Cảm ơn. Xin chào”. “Không dám”. Lại tút dài.
Ngày thứ hai. Sao quanh quẩn trong bốn bức tường và dọn dẹp lặt vặt. Cơ quan đi nghỉ mát bốn ngày ở Băi Cháy, chỉ ḿnh Sao ở nhà. Nghỉ mát ư? Đi với ai khi người nào Sao mời cũng có những lư do rất chính đáng để mà từ chối dưới một bộ mặt tiếc thương v́ không đi với Sao được chuyến này. Biển th́ lúc nào cũng thế, chỉ đẹp và t́nh khi có tri âm. Chẳng lẽ một người đàn bà ba mươi tám tuổi, xinh đẹp chưa chồng lại đi biển một ḿnh bằng cái xác rỗng tuếch, c̣n tinh thần th́ ở lại nhà rối như một mớ ḅng bong. Cuộc t́nh đầu tiên năm lớp mười một, chàng trai đưa Sao đến sinh nhật một người bạn. Sau khi nhẩy cùng Sao một bài, chàng trai mời luôn cô bạn xấu nhất trong đám đang nép vào một góc v́ tủi thân ra đi một bài x́ lô. Sao dỗi, chàng bảo: “Anh yêu em nhưng anh thương cô ấy lắm. Người ta bị mặc cảm là người thừa nên anh an ủi cô ấy, họ đồng loại với ḿnh, mắc mớ ǵ ḿnh xa lánh”. Sao không nghe, họ căi nhau và chia tay v́ Sao hiếu thắng.
Bốn tháng sau. Lại một cuộc t́nh khác. Sao lao vào với quyết tâm: trả thù chàng trai đầu tiên cho biết mặt. Yêu đương, hồi hộp, dạo chơi, mút kem và nhấm ô mai. Căi nhau. Làm lành. Căi nhau. Bỏ nhau.
Phụng is offline  
Old 06-06-2007, 09:43 PM   #6
Phụng
Lớp 4
 
Tham gia ngày: 31-05-2007
Bài gởi: 33
Default

Sau mỗi lần chia tay với người yêu. Sao lại một lần ngẩng cao đầu thách đố. Năm năm đại học Vật lư qua đi, cô chỉ luôn nh́n thẳng không chớp mắt. Rồi lại yêu, lại hồi hộp, lại giận hờn. Cuộc t́nh nào mà chả có bắt đầu và kết thúc như nhau. Cứ tưởng là vĩnh viễn, là duy nhất nhưng cuối cùng, phù phiếm cả. Người đàn ông đó, một đêm đông lạnh buốt đèo Sao về, anh sung sướng hạt bạt tiếng gió: “Giai nhân ơi, xin em chớ buồn, người yêu em đẹp lắm, người yêu em tuyệt lắm”… Sao cấu vào sườn anh: “Không làm giai nhân đâu. Đời giai nhân bạc lắm. Ứ thích giai nhân”… Anh cười, dừng xe quay lại hôn lên tóc Sao: “Thôi vậy, không làm giai nhân th́ thôi, làm vợ, vợ anh được không?” Rồi cũng qua đi. Yêu đương. Giận hờn. Tự ái. Tự trọng của tuổi trẻ là sự hiếu thắng. Sao thề: “Em sẽ ở vậy suốt đời, chỉ lấy chồng khi nào anh lấy vợ mà thôi”. Chàng trai van vỉ: “Tha lỗi cho anh, anh phải đèo mẹ về quê nên sai hẹn em. Lúc về, chị nhờ mua hộ mấy bao xi măng, chẳng nhẽ anh ḿnh đi vắng, có ḿnh chị dâu lại không giúp. Tội nghiệp chị ấy. Sao lừ mắt: “Thế c̣n ai tội nghiệp tôi?”. “Anh giúp đỡ những người trong gia đ́nh, mai kia đấy là mẹ, là chị em chứ có phải vớ vẩn ngoài đường đâu?”. Sao dửng dưng: “Ừ th́ tôi đi đường tôi, để anh c̣n về cùng mẹ và chị dâu suốt đời”. Họ không gặp nhau nữa v́ ai cũng thừa ḷng tự trọng, thiếu tính vị tha.
Đừng một cái, hai mươi ngày sau, Sao hiện ra ở nhà chàng trai: “Em có con rồi, vừa đi thử ếch về”. Chàng trai đang cầm cái xẻng trộn vữa cho nhà ông anh, thả rơi xuống đất, vồ lấy Sao: “Thật không? Chắc không? Thế th́ anh bàn với bố mẹ xin cưới em ngay. Trời đất ơi, tuyệt quá, thế là anh có quyền vênh với mấy thằng bạn thổ tả rồi, bọn nó cứ bảo mặt anh không có râu là anh không có con. Thế mà anh cứ tưởng là mất em măi măi, cô bé ngang ngạnh của anh. Bây giờ th́ anh được cả trâu lẫn nghé”.
Sao lặng người, nói nhỏ: “Tôi không muốn giết tuổi trẻ của ḿnh bằng con đường tự biến ḿnh thành con ở. Tôi c̣n quá trẻ để ngồi ôm con cửa sổ ngóng chồng đi làm về mỗi sáng, mỗi chiều. Tôi c̣n phải học, phải phấn đấu để có một cái tên trong cuộc đời này thành bà nọ bà kia mới khó, chứ thành vú em khó ǵ. Mai, anh xin giấy chứng nhận cơ quan anh, khai tên chị tôi trong hộ tịch của tôi, tôi sẽ đi phá”.
Tất cả vỡ vụn trước mắt chàng trai. Nước mắt chàng ứa ra, môi run rẩy: “Sao ơi, chẳng nhẽ em không hiểu anh yêu em đến thế nào sao? chẳng lẽ v́ những chuyện cỏn con mà em nỡ giết đứa con của chúng ḿnh sao? Anh sẽ nuôi con, sẽ làm hết, miễn là em đẻ nó ra thôi, chỉ cần em đẻ thôi. Anh là con một, bố mẹ anh mong có ngày được bế cháu nội lắm, em sẽ đem hạnh phúc đến cho anh và mọi người. Anh xin em. Chẳng lẽ cái mặt anh khốn nạn lắm hay sao mà em thù anh lâu thế, yêu th́ phải biết tha thức chứ?” Sao ngoảnh đi cười nhạt: “Con ư, con là cái ǵ? Nó đem lại cho đời tôi cái ǵ ngoài sự sồ sề, nhếch nhác và ngu si? Con à, con để làm ǵ khi trước mắt tôi là bao nhiêu con đường. Lấy anh, rồi cứ một năm tôi sản xuất cho anh một đứa v́ ḍng họ anh vắng người, lại đẻ như gà ấy à? Mai tôi dứt khoát phá, đă biếu quà bác sĩ rồi, nhớ khai tên chị gái tôi chớ dùng tên tôi đấy”.
Sau đó, họ không bao giờ gặp nhau nữa. Chàng trai, sau khi chăm sóc Sao chu đáo như một người chồng đích thực đă ra đi để lại cho cô một số tiền bồi dưỡng và gọi cô là ác phụ.
Ngày tháng qua đi, Sao vẫn sáng lấp lánh giữa những người xung quanh. Cô ra ở riêng v́ thích tự do. Giờ người ta ăn th́ cô ngủ, giờ người ta ngủ th́ cô chơi, người ta nghỉ ngơi th́ cô làm việc. Căn nhà nhỏ bé không có gường, chỉ có một cái đệm, một chiếc tủ ngăn dưới đựng quần áo, ngăn trên bày những chai rượu Tây, và một bát hương quanh năm nghi ngút khói. Một cái điện thoại đổ chuông suốt ngày đến toát mồ hôi.
Ngày thứ hai trôi qua. Im lặng. Mùi thịt nướng đến giờ lượn qua khung cửa, ban đầu th́ lăng đăng, sau đậm dần lên. Hôm nay chắc dư dật tiền nên mua thịt nạc, khói đặc và khét khô chứ không nồng nàn ngào ngạt như hôm trước. Sao giật ḿnh v́ biết lại một ngày qua đi đến nơi rồi. Sao không ai đến, cũng không ai gọi điện như thể một cơn lốc đă cuốn đi hết và thả họ xuống một vùng khác? Thỉnh thoảng, kư ức lại dội về bởi người đàn ông không râu nhưng lại rất dễ có con, đứa con không thành duy nhất của Sao ngày đó. Thật là ngu xuẩn khi thách đố đàn ông. Việc ǵ phải tinh tướng với họ cơ chứ? Bây giờ th́ Sao hiểu là mọi sự không như Sao nghĩ và mong muốn. Sao tưởng người ta sẽ đau đớn dằn vặt suốt cuộc đời, sẽ chỉ có bóng h́nh cô trong tim… Nhưng không, hơn một năm sau, anh ta lấy vợ, loáng cái đă thấy một tay dắt, một tay bế những đứa trẻ con, v́ anh ta là người thích có nhiều con. C̣n Sao chợt sững người và hiểu rằng, ḿnh yêu người ta hơn người ta yêu ḿnh. Đời người đàn bà thường ngắn hơn đời người đàn ông mặc dù tuổi thọ th́ lại nhiều hơn. Đó là một nghịch lư. Đàn ông sáu mươi tuổi c̣n có t́nh yêu, đàn bà th́ hiếm hoi lắm. Mẹ bảo, ngày Sao dọn ra ở riêng: “Mỗi một người con gái là một bông hoa. Trong rừng hoa, có bông đẹp bông xấu. Bông nở sớm. Bông nở muộn. Điều đó không quan trọng bằng loại hoa ǵ để lại trái cho đời”. Sao cười, mẹ ơi, bây giờ có phải là thời mẹ đâu mà mẹ ví von như thế.
Ngày thứ ba. Có là rồ mới đi thách đố thời gian. Cái điện thoại vẫn im thin thít như dỗi hờn. Cánh cửa không tiếng gơ. Những bậc cầu thang gỗ không tiếng chân người. Hay là họ bận? Nhà ông Y. Số điện thoại đầu 3… “A lô, anh làm ơn cho tôi hỏi, anh Y có nhà không ạ”. “Anh ấy đi rồi, đêm hôm qua anh ấy về khuya lắm chị ạ, sáng sớm đă thấy dắt xe đi, chị nhắn ǵ không?”. “Không, tôi không nhắn ǵ cả.”… “A lô, anh làm ơn cho tôi hỏi anh V có ở pḥng hôm nay không ạ?”. “Cô ở đâu đấy, cả pḥng ấy đi nghỉ mát từ hôm qua rồi”. “Họ nghỉ ở đâu ạ?”. “Băi Cháy”… Trời ơi, nghỉ đúng ở Băi Cháy, cái nơi mà ḿnh từ chối không đi v́ nghĩ rằng người ấy ở nhà… Hoá ra là ḿnh ở nhà c̣n người ấy đi, cũng như cái kẻ mà ḿnh tưởng nó sẽ phải thương nhớ ḿnh suốt đời th́ nó lại lấy vợ và đẻ một lũ con, c̣n ḿnh th́ vẫn chờ để trả thù. “A lô… Hải đấy à?”. “Không, thằng Hải nó đi vắng rồi, em là ai đấy có cần gửi cho nó mấy cái “ḥm” không, anh chuyển hộ”. “Không, không gửi ǵ cả, cám ơn anh…”.
Loang trong không khí mùi chả nướng. Sắp qua ngày thứ ba. Thỉnh thoảng, mùi khói hương thừa cơ lẻn vào giữa đám hơi thịt nướng, thơm đến tội nghiệp. Nó giống như một đoàn lực điền to béo hùng hổ đi cuốc đất. Thỉnh thoảng có một chú thư sinh chui vào luồn lách rồi chạy thoát thân. Thôi, thử một lần cuối cùng. Sao quay số 17. Tít. “Kính chào quư vị. Hôm nay, ngày 26 tháng tám năm một ngh́n chín trăm chín mươi ba. Tít. Bây giờ là mười tám giờ ba phút mười bẩy giây”.
Choảng. Dây đứt và cái điện thoại văng ra, vỡ một góc.
Sao đến bên cửa sổ. Ngôi nhà của mấy anh em trai đang có tiếng chửi nhau. Tiếng đồ đạc vỡ. Tiếng la hét và tiếng trẻ con thét lên. Những tiếng chửi tục tữu và bẩn thỉu văng toé loe. Sao nghe người ta kể là ông bố bà mẹ của năm cậu con trai đó bỗng dưng nhớ quê hương da diết. Họ bảo, có tiền về quê ḿnh vẫn sướng hơn. Họ lại già rồi, ăn là mấy, ngủ là mấy đâu mà cần ở những bên Pháp. Ở đó, không bạn bè lối xóm thân quen, không thích những phong tục tập quán xa lạ, cái ǵ cũng đắt đỏ tốn kém trong khi cũng cái tiền đó ở quê nhà sống như đế vương. Cóc chết ba năm quay đầu về núi. Họ gửi thư và đánh điện về báo các con ra đón bố mẹ ở sân bay thay vào việc các con phải vất vả chu du xứ người. Tiếng th́ không biết, nghề nghiệp cũng không. Ăn làm sao nói làm sao giữa một cộng đồng khác? Thế là sau một thời gian ngắn, một trăm cây vàng tiêu gần hết vào các loại đồ xịn, từ cái máy đánh lửa đến chiếc khăn mùi xoa, dôi giầy dưới chân lẫn cái kẹp tóc. Các cháu th́ nghỉ học trường ta, chuẩn bị sang nhập trường Tây. Năm bà dâu như năm bà hoàng, năm ông con trai như năm giám đốc văn pḥng đại diện của các hăng kinh doanh nước ngoài tại Việt Nam, bỗng chợt thấy chật chội, bức bối trong căn pḥng ba mươi bốn mét vuông, chứa mười tám người, và chuẩn bị đón thêm hai ông bà già nữa về, thành hai mươi.
Phụng is offline  
Old 06-06-2007, 09:44 PM   #7
Phụng
Lớp 4
 
Tham gia ngày: 31-05-2007
Bài gởi: 33
Default

Có tiếng đấm cửa. Sao sững người, ngoảnh phắt ra nghe ngóng xem có thực ai gơ cửa nhà ḿnh không. Lại tiếng đấm, lần này mạnh hơn. Ai nhỉ? Ai đến với tôi lúc này nhỉ? Tiếng gơ lạ quá, h́nh như chưa có bao giờ. Trời ơi, Sao run rẩy. Tôi thề, tôi thề sẽ yêu người gơ cửa này. Và sẽ lấy người đó làm chồng, bằng mọi cách. Tôi cô đơn quá rồi. Tôi chẳng cần ǵ nữa ngoài việc phải có ngay một gia đ́nh. Tim Sao rung loạn xạ trong ngực như muốn bắn tung ra ngoài. Ḿnh sẽ ôm người ấy, sẽ giữ người ấy cho ḿnh. Ḿnh sẽ không để tuột đi nữa, dù là ai. Cửa mở. Sao giật ḿnh lùi trở lại, người như vỡ ra. Một người đàn ông gầy nhách bẩn thỉu, trong bộ quần áo caki từ những năm bảy, tám mươi vá víu chằng chịt đang gắng gượng đỡ cái đầu quá cỡ, đôi mắt sùi ngầu, đôi môi nhệch nhạt đầy vẻ quái đản nh́n Sao. Ông ta ch́a một bàn tay to bè, ngắn chủn đầy bùn đất tanh ḷm về phía Sao: Thanh toán tiền. Sao tức giận, máu trong người cô sôi lên, cô cũng không hiểu sao bổng nhiên cô giận thế: “Tiền ǵ?”. “Tiền thông cống và chọc hố xí bị tắc, cô quên à? Tôi đă phải dí mặt vào chỗ đó bốn tiếng. Ai đă tọng cả một cái quần ḅ và nắm rẻ rách”. “Bao nhiêu”. Người Sao bỗng chùng xuống như thể sắp đứt hơi. “Ba chục ngh́n, không đắt đâu, nếu đi chỗ khác, c̣n được hơn”. “Tiền đây, không thiếu đâu, chỉ có thừa thôi. Và ông đi đi”. Nước mắt tràn ra đầy mặt Sao. Cô sập cửa lại. Người đàn ông làu bàu câu ǵ đó bằng một cái giọng răi rớt và cắm cúi đếm tiền. Ông xếp nó thành từng chục, vuốt ngay ngắn phẳng phiu đầy vẻ kính cẩn rồi bỏ vào túi áo. Cái mùi rượu rẻ tiền lẫn trong mùi cống rănh tanh tưởi thối tha c̣n lẩn quẩn măi ở cửa mà không bay đi, dù người đàn ông đă đi từ lâu.
Sao nằm vật xuống đệm, nức lên. Khốn nạn thế. Sao người mỗi ngày một đông như kiến thế mà tôi th́ cô đơn thế này? Ai đến với tôi bây giờ. Chẳng lẽ, cuộc đời của tôi, một người đàn bà ba mươi tám tuổi cứ thế này sao? Cứ đợi một cái ǵ mà chính ḿnh cũng không biết. Bên ngoài cánh cửa kia, có thể là thiên thần, có khi là quỷ dữ, cũng không biết nữa. Cái thời mà ḿnh được chọn lựa qua rồi ư?
Lại có tiếng gơ cửa. Ban đầu gơ nhè nhẹ, lúc sau to dần lên như tiếng đấm. Một âm thanh mỏng mảnh yếu ớt cố làm ra sức mạnh. Những người đàn ông đến rồi đi khỏi nhà này không có tiếng gơ ấy. Lần này th́ Sao cẩn thận hơn và ít ra sai lầm cũng mới xảy ra, đă lâu ǵ để kịp quên. Sao ngó qua khe cửa. Không một bóng người, nhưng tiếng gơ vẫn vang lên. Có nghĩa là ai đó đang trêu ḿnh. Mà trêu được có nghĩa không phải loại móc cống. Chúa ơi, xin hăy ban phước cho đứa con khốn khổ của Người, hăy đem chàng đến cho con, con xin Người… Con sẽ đi ra đường cùng anh ấy. Sẽ tắm ḿnh trong những cơn gió hiếm hoi của ngày hè, sẽ yêu anh ấy, chung thuỷ với anh ấy. Sẽ chỉ tha thứ, chỉ đắp xây hạnh phúc dù muộn màng, dù anh ấy sẽ có những tật xấu. Sẽ không giận hờn, không phá phách và ích kỷ nữa. Con thề. Con xin thề. Sao vùng đến bên góc đệm, vớ lấy thỏi son tô mạnh lên môi, hai tay xới lại mái tóc rối bù và thoa ít phấn hồng lên má và mở cửa.
Một con bé con. Con của nhà hàng xóm chung thân ăn chả nướng. Sao sững lại, người lạnh buốt. “Cô ơi, tổ ḿnh cùng đi viếng đám ma bác X. Mẹ cháu bảo cháu sang mời cô đi cùng đoàn. Mỗi người góp năm ngh́n phúng và năm trăm tiền hương, cả thảy là năm ngh́n năm trăm đồng, cô xuống ngay nhé kẻo mọi người đợi”.
Sao gật, nước mắt lại tuôi rơi… Thế là hết, dù con đă cầu xin và sám hối.
Sao xuống đường. Cô cầm sáu ngh́n trong tay. Mắt đỏ mọng nước. Ba bà cụ già, hai ông cụ và mấy người đàn bà đang xếp hàng góp những đồng bạc lẻ, người tiền hai ngh́n, người tiền năm trăm cũ kỹ và nhầu nát cho chung vào một cái phong b́. Nó cộm dầy lên. Có tiếng bà cụ già: “Tôi c̣n mỗi tờ mười ngh́n định để dành hôm nào thằng cháu ngoại lên th́ cho, nhưng thôi, đem cúng hết. Tội nghiệp người hồng nhan”. Sao nh́n cái phong b́ lồng phồng đủ các loại giấy tiền. Đấy là cách duy nhất biểu hiện t́nh thương giữa những người chân đang dính vào mặt đất và cái người đang hồn ḱa khỏi xác kia. Rồi cả đoàn kéo sang ngôi nhà cùng tổ đó để phúng viếng. Con bé đi bên Sao, nó th́ thầm: “Thương bác ấy nhỉ cô nhỉ. Tại bác ấy cho con bác ấy đi nên không có ai nuôi đấy, mẹ cháu bảo thế. C̣n cháu, cháu sẽ nuôi mẹ cháu, mẹ cháu sẽ không chết.”. “Ừ, cháu phải nuôi mẹ, mẹ vất vả v́ cháu lắm”. Sao lại khóc. “Cô thương bác ấy nhỉ. Cháu cũng thương. Cháu không thấy sợ đâu, c̣n mẹ cháu th́ sợ suốt đêm qua, hồi bác ấy c̣n sống, bác ấy hay cho mẹ cháu quần áo, hôm qua mẹ cháu t́m và mang trả lại rồi. À, cháu học giỏi, được thưởng tiền, cháu sẽ để dành mua áo cho mẹ”.
“Cháu có hay được thưởng không?”. Sao hỏi. “Có ạ. Bốn anh em cháu ai cũng được thưởng mỗi khi học giỏi điểm cao, cháu được nhiều nhất v́ cháu bé nhất. Bọn cháu đều tiết kiệm và bỏ lợn, thỉnh thoảng bổ lợn liên hoan cả nhà. Cháu chỉ thích mau cho mẹ một cái áo”.
Cả đoàn bước vào căn pḥng. Chính giữa là bàn thờ, khói hương ngầu cuận lên. Một khuôn mặt thanh tú, trong veo nh́n những người vào viếng như thể không hiểu tại sao lại có chuyện đó. Mái tóc bồng bềnh hai vai, đôi môi gọn gọn cười. Tiếng khóc lại ồ lên, ảo năo và mệt mỏi, v́ họ không c̣n sức nữa. Họ rên rỉ nhiều hơn là khóc. Cả đoàn đứng mặc niệm và đi quanh quan tài. Mọi người, kẻ th́ ṭ ṃ, kẻ th́ miễn cưỡng ngó vào khuôn mặt trong cái ô kính bằng hai bàn tay đó một cái. Sao cúi nh́n. Khuôn mặt người đàn bà chỉ c̣n là một khung xương, hai bên tóc đen nhánh xơa mềm. Và tất cả là những cái hốc. Hốc mắt th́ xanh, hốc miệng th́ đỏ v́ khi liệm xác họ phải son phấn vào cho người chết đỡ nhợt nhạt, trông người đàn bà nghiêm trang, chỉnh chu. Sao rùng ḿnh, bàn tay cô bóp chặt tay con bé: “Đừng nh́n, cháu c̣n quá bé để nh́n những cái đó”. Và cô lôi nó ra. Sao rùng ḿnh, ít ra, với người kia ḿnh c̣n hơn cô ta một cái, đó là cuộc sống. Cuộc sống là vô giá. “Cô ơi”. “Ǵ hả cháu”. “Cháu về ăn cơm đây, nhà cháu cứ đến bữa chiều là phải đầy đủ, bố mẹ cháu thích ăn cơm phải đủ. Xong cháu c̣n học bài. Bốn anh em cháu sắp được đi nghỉ mát cô ạ. Chúng cháu sướng lắm. Cháu chào cô, à, cô đừng khóc nữa nhé”. Nó bỏ chạy về phía khung cửa tràn lan mùi thịt nướng. Có tiếng trẻ con cười và giọng người bố đang nói chuyện vui ǵ đó.
Sao đi thẳng lên nhà. Người cô rỗng tuếch. Cô tiếp tục chờ đợi, bởi v́, dẫu sao cuộc sống vẫn là vô giá.
*** Giai nhân. Ôi giai nhân. Nhưng dẫu sao cuộc sống vẫn là vô giá…
Phụng is offline  
Old 07-06-2007, 10:31 PM   #8
Phụng
Lớp 4
 
Tham gia ngày: 31-05-2007
Bài gởi: 33
Default 21 truyện ngắn của Nguyễn Thị Thu Huệ

HẬU THIÊN ĐƯỜNG




Tôi cứ tưởng là ḿnh đă quên mọi chuyện từ lâu. Bỗng dưng chiều nay, tất cả ùa về. Đầy ắp ứ, như thể có ai đó đă thu gọn mọi thứ vào một cái bao tải to tướng, buộc chặt nút lại. Và nay, đem mở ̣a ra trước tôi. Đầy đủ nguyên vẹn.
Khi tôi chợt hiểu ra ở đời mọi sự đều có thể xảy ra như thế cả th́ cũng quá muộn rồi. Tuổi già sầm sập chạy đuổi sau lưng. Tôi th́ quyết giở tṛ ú tim với nó bằng cách làm sao chạy trốn được nó càng lâu dài càng tốt. Hôm nay sinh nhật con gái. Nó tṛn mười sáu tuổi. Mặt con gái tôi giống người bố của nó. Nó không bao giờ biết được điều đó v́ khi nó hiện hữu trên đời này th́ người thực sự là bố của nó đă ở một nơi xa tít tắp. Bây giờ, khi tôi bốn mươi tuổi, chợt thấy tại sao lâu nay ḿnh để tuổi thơ của con trôi qua trong nỗi buồn của sự cô đơn và hứng chịu nỗi cay đắng của một người đàn bà bị phụ bạc. Bỗng nhiên, lâu lắm rồi, tôi mới lại thấy tội nghiệp nó. Ngày xưa, đă một lần tôi thấy tội nghiệp nó, khi nó chạy ra đón tôi khi đi họp về. Nó với tay đỡ lấy bó hoa của tôi, và ngă lăn xuống cầu thang. Máu trên đầu nó loang xuống mặt. Nó không khóc, chỉ mím môi lại và bảo: "Không sao đâu mẹ ạ. Con không đau đâu. Mẹ về, con mừng quá". Tôi đỡ nó dậy và nói: "Th́ đă bao giờ mẹ không về đâu. Chỉ có sớm hay muộn thôi". Nó hơi cố cười. Dù sao tôi biết lúc ấy, nó rất đau: "Mẹ về sớm, hôm nay là sinh nhật con, mẹ mua hoa cho con, con sung sướng quá nên chạy ra đón". Tôi cay đắng nhận ra là con nói với tôi bằng tất cả t́nh cảm và sự mong chờ t́nh yêu của tôi với nó. C̣n tôi. Lúc ấy, tôi không hề nhớ rằng ngày hôm nay là sinh nhật nó. Bó hoa ấy cắm ở hội nghị. Tan cuộc họp, hai ba người đàn ông loe xoe lôi nó ra khỏi những cái lọ và kính cẩn tặng tôi. Họ rất biết kết hợp những nhu cầu của bản thân và hoàn cảnh khách quan bên ngoài, làm sao vừa được ḷng những người đàn bà như tôi. Và họ th́ chẳng mất ǵ cả. Chỉ có con tôi là khổ thôi. Cũng như cái sự sinh ra nó trên đời này. Ngày ấy, khi sung sướng chúng tôi chỉ nghĩ đến ḿnh, nhưng khi đau khổ tôi lại mang nó ra mà so, mà ngắm, và nh́n nó như một chướng ngại vật cản trở tôi trên bước đường đời. Nó chẳng có tội ǵ. Nó là sản phẩm của nỗi đam mê. Ai sướng. Ai hạnh phúc? Nó không biết. Chỉ được biết và được hưởng sự cô đơn, nỗi dằn vặt mà thôi.
Tôi cho con gái một trăm ngh́n để làm sinh nhật. Mặt nó đờ dại đi v́ sung sướng trước một hành động đẹp, và hiếm hoi của tôi. Tôi nuôi nó tương đối đầy đủ nhưng không mấy khi chăm sóc. Mà con gái lớn th́ thích được chăm sóc. Khi ở nhà th́ bố mẹ, khi lớn lên th́ người t́nh, và sau đó là của chồng. Nó bảo: "Con sẽ mua được những ǵ mà con thích, phải không mẹ?" Tôi gật: "Phải, con mua ǵ tùy ư con chỉ có điều con không nên làm ầm ĩ. Mẹ không thích những ǵ lộn xộn".
Giọng nó run run: "Vâng, tuyệt lắm mẹ ạ! Chúng con sẽ lên Tây Hồ, thuê thuyền bơi và liên hoan luôn ở đó".
Tôi ậm ự v́ thấy con vui. Lâu lắm rồi nó mới cởi mở với tôi như vậy. Thực ra, tôi và nó ít khi gặp nhau, tôi đi làm, nó đi học. Buổi chiều, thỉnh thoảng tôi ăn cơm với nó. Buổi tối tôi thường vắng nhà. Nó có một khuôn mặt đợi chờ. Nó hay nh́n tôi bằng cái vẻ mặt đợi chờ đó. Nếu tôi lạnh lùng th́ nó lảng đi. Tôi vui vẻ và tỏ ư muốn gần nó, cái vẻ mặt ấy thoắt biến đi thay vào khuôn mặt tràn trề hạnh phúc. Bao nhiêu năm tôi luôn nh́n nó để tỉnh táo hơn trước đàn ông và mọi cạm bẫy.
Bỗng dưng hôm nay, mọi sự đó tan biến trong tôi. Con gái tôi lớn quá rồi. Sao lâu nay tôi không biết rằng ngực nó đă dội lên sau lớp áo và lưng nó đă nở nang hơn. Khuôn mặt nó đă đầy lên, loáng thoáng có cái trứng cá. Mặt nó vẫn c̣n trong sáng lắm. Nó đang loay hoay thay cái áo này mặc cái quần kia, hồi hộp như cô dâu sắp về nhà chồng.
- Hôm nay mẹ có đi nhảy không? - Nó hỏi - Không, mẹ mệt mỏi rồi con ạ. - Tôi thở dài. Chợt thấy chán ngắt mọi chuyện. Nhạc dặt d́u. Những ngọn đèn mờ ảo và ngào ngạt trăm ngh́n loại nước hoa. H́nh như nó không làm tôi đam mê nữa. Thực ra, cũng nhờ đó mà tôi bớt đi những ngày đau khổ của tôi. Tôi luôn luôn ở ngoan ngoăn trong tay hết những người đàn ông này đến những người đàn ông khác, nhưng của ai cụ thể th́ không. Tôi nh́n tôi trong gương. Khuôn mặt đàn bà sang tuổi bốn mươi. Mí mắt bắt đầu sụp xuống. Biết là ḿnh vẫn c̣n đẹp, nhưng cũng bắt đầu nhầu nḥ rồi.
Con gái chào:
- Con đi chơi mẹ nhé!
Tôi gật:
- Chúc con vui.
Hai chân nó ríu vào nhau, v́ quần áo là lượt. Nó đánh tư son môi và ít quầng xanh ở mắt. H́nh như nó phải chui vào đâu đó để làm việc này v́ tôi chưa cho phép.
Cánh cửa đóng sập lại. Tôi nằm ngả ra giường.
Đắng ngắt. Thế nào nhỉ? Bốn mươi tuổi tôi đă có cái ǵ cho ḿnh. Tiền tài th́ vớ vẩn chỉ đủ ăn và sống một cuộc sống đạm bạc. Một vài cái váy, áo để đi dạ hội và nhảy đầm. Công việc diễn ra đều đều và nỗi nghi ngờ đàn ông. Dù thiếu họ nhiều khi cuộc sống của tôi lắm lúc gay gay. Có những kẻ yêu tôi thật, th́ tôi không ngửi được họ. C̣n một vài người tôi yêu họ th́ họ chỉ xuê xoa "chơi" với tôi. Biết làm sao được. Con cá trượt thường là con cá to. Không có cái ǵ trong tay ḿnh là nhất cả. Bỗng dưng, tôi thấy sập xuống người ḿnh, một nỗi trống trải hoang vắng khủng khiếp.
Hàng tối. Khi ông A, ông B đưa tôi về, con gái ra mở cửa và đỡ lấy chiếc xe cho tôi, vác qua pḥng khách, nó lau bóng loáng để cất vào bếp, rồi nó pha cho tôi một chậu nước âm ấm và đưa hộp sữa rửa mặt cho tôi rửa sạch những thứ tôi bôi lên mặt. Rồi hai mẹ con đi ngủ. Thi thoảng, có đêm tôi ôm con gái, bàn tay sục vào gáy nó. Đến khi lùa tay vào mớ tóc dài và dày của nó mới chợt thảng thốt tỉnh ra đấy là con gái ḿnh, chứ không phải là người đàn ông hồi tối.
Lâu lắm rồi. Tối nay, tôi là người ở nhà và con gái tôi th́ đi chơi. Người bạn nhảy của tôi cũng không đến. Anh ấy là người luôn rạch ṛi mọi chuyện. Vợ con anh ấy là một cái lô cốt chắc chắn mà hàng ngày, hàng giờ anh ta cần mẫn nhặt nhạnh tư vôi, tư xi măng xây xây, trát trát. Và cái lô cốt của anh ngày càng to béo vững chắc. Thi thoảng, để xả hơi và để nạp nhiên liệu cho công việc xây dựng của ḿnh, anh đi nhảy đầm. Rất gallant với phụ nữ và lúc nào cũng mang một vẻ mặt thành kính, tác phong giống như thể anh đang gù gù hệt như con chim câu, tha những cọng rơm đi dệt tổ ấm, chỉ thiếu con chim cái thôi. Có những lúc tôi bỗng thấy cần anh ta một cách ghê gớm. Tôi đạp xe đến cổng nhà anh, và nh́n vào. Anh đang ăn cơm. Xúc cho con một th́a, gắp cho vợ một miếng. Say sưa và sung sướng như thể họ là tất cả cuộc đời anh, không như anh phàn nàn với tôi. Anh hỏi tôi: "Đố em: con ǵ ăn lắm nói nhiều, chóng già lâu chết?". Tôi nghĩ măi không ra lắc đầu chịu thua. Anh bảo: "Đấy là con vợ". Rồi thỉnh thoảng tôi có việc cần gặp anh buổi tối. Tôi nhờ trẻ con gọi và đợi anh ở đầu đường. Một lúc, anh hiện ra. Chiếc quần đùi vải ḷng tḥng, anh cởi trần lê đôi dép rách và tay xách một thùng rác. Chớp nhoáng vài câu và anh quay quả bước về, sau khi đă hoàn tất một trong nhiều nghĩa vụ với gia đ́nh.
Phụng is offline  
Old 07-06-2007, 10:31 PM   #9
Phụng
Lớp 4
 
Tham gia ngày: 31-05-2007
Bài gởi: 33
Default 21 truyện ngắn của Nguyễn Thị Thu Huệ

Tôi lại bàn học của con gái. Nét chữ nó tṛn xoe nắn nót và hàng lối rất nghiêm chỉnh. Con người nó chắc cũng như ḍng chữ nó viết. Một là một, hai là hai, chứ không hai cộng hai bằng năm như tôi. Nó đă yêu hay ghét, chỉ là thế chứ không bao giờ thay đổi. Một quyển sổ con ở góc bàn. Ngoài b́a là mấy câu thơ. Sổ nhật kư, Hóa ra con gái lớn hơn tôi tưởng rất nhiều. Trong sổ, nó ghi lung tung nhiều chuyện, chẳng đâu vào đâu. Căi nhau với đứa này, khen đứa kia có đôi dép đẹp. Nó ước những cái cỏn con, vặt vănh, "Ngày - Hôm đang ngồi trong lớp đợi mưa tạnh, chợt thấy cuối đường có một chị che cái ô đỏ. Đẹp thế không biết. Trong mưa màu đỏ là màu đẹp nhất. Giá ḿnh có một chiếc nhỉ?". "Ngày - Có một người đàn ông cởi trần, mặc quần đùi đang mang một chậu tă lót đầy phân ra máy nước giặt. Ḿnh th́ thấy kinh kinh, thế mà ông ta vừa giặt vừa cười một ḿnh, lắm lúc môi nhọn ra như trêu ai, lại huưt sáo nữa. Chắc ông ta yêu con vợ lắm". "Ngày - Sao mẹ hay về khuya thế? Ḿnh mà như mẹ, ḿnh sẽ lấy chồng. Chọn người nào hiền lành và hơi ngu một tư để lấy mà không cần đi làm nhà nước, chỉ cần biết một nghề gia công nào đó như ông Chiu hàn nhôm đằng trước - mẹ sẽ sướng hơn là ở thế này. Ḿnh thích những người thông minh nhưng ở với họ th́ sợ lắm. Những buổi chiều chủ nhật, vợ chồng người ta đi chơi, mẹ th́ ở nhà, c̣n đi chơi như mẹ, ḿnh chẳng thích". "Ngày - Anh T ở trường bên cạnh, là giáo viên sang dạy hộ văn nghệ, thể dục cho lớp ḿnh, hôm qua rủ ḿnh ḿnh đi xem phim. Ḿnh cũng muốn đi nhưng chưa xin phép mẹ. Hai người đi cả nhỡ hai con mèo con chạy mất th́ sao. Nó chưa quen nhà mà, ḿnh thích anh ấy v́ mắt anh ấy rất đẹp. Mặt th́ lúc nào cũng buồn buồn như ngẫm ngợi điều ǵ. Những người đàn ông mặt lúc nào cũng hơn hớn lên ḿnh cũng thích nhưng lại ngại. Họ hớn hở với mọi người như với ḿnh, tin làm sao được. Không biết từ bao giờ mà ḿnh có thói quen là cứ gặp anh ấy th́ cả ngày ḿnh vui lắm. Hôm nào không nh́n thấy anh ấy, ḿnh cứ thấy văng vắng thế nào...".
Tôi thẫn người. Lâu nay, tôi cứ trượt trên những cái dốc nào. Sao không bao giờ tôi hỏi đến cuộc sống nội tâm của con. Lâu lắm rồi, h́nh như tôi chưa dừng lại ngoảnh về đằng sau để xem nhỉ, chỉ tiến thôi.
Tôi đọc tiếp.
"Ngày - Tự nhiên hôm qua anh ấy đi ngang qua lớp ḿnh, vẫy ḿnh ra rồi bảo: Triệu người quen có mấy người thân, khi ĺa trần có mấy người đưa? Ḿnh nóng bừng cả mặt. Anh ấy bỏ đi, mặt buồn rũ rượi. Cả ngày chẳng vào đầu ḿnh được chữ nào".
"Ngày - Con Cúc "xoe" th́ thầm: Tao hôn rồi đấy. Ḿnh hỏi: Nó thế nào? Cúc bảo: Lúc ấy, tao cảm giác như rơi tơm xuống ao, ch́m nghỉm đi. - Vừa nói, nó vừa nhắm nghiền mắt lại. Xuôi hai tay và lăn huỵch xuống sàn nhà. Rồi nó lại vùng phắt dạy. Mắt tít lên - Hôn hay lắm mày ạ. Thử đi. Không chết đâu mà sợ, chỉ sợ rồi nghiện thôi.
Thử đi.
Ḿnh cười ngượng: thử th́ thử với ai? Tự nhiên đang yên đang lành bỗng đè người ta ra mà bảo ông làm ơn cho tôi hôn thử ông một cái xem hôn nó mồm ngang mũi dọc thế nào? Họ lại chả tát cho vào mặt ấy và bảo rằng: Đấy, hôn nó thế đấy.
Rồi ḿnh và Cúc cười lăn ra. Kể ra, nếu biết hôn nó thế nào cũng hay".
Con tôi lớn thật rồi. Sao đến bây giờ tôi mới biết điều đó nhỉ? Những người đàn ông đi qua đời tôi như thể bất chợt họ gặp cơn mưa rào, mà họ th́ không mang vải nhựa để che. Tôi là một cái hiên rộng để họ chạy vào đó, yên tâm, tưng tửng chờ cho qua cơn mưa, rồi về nhà. Hóa ra lâu nay, tôi đi đường tôi, c̣n con gái th́ tôi tự t́m đường mà đi. Liệu nó c̣n đi lại con đường của tôi không?
"Ngày - ḿnh nhớ anh ấy quá. Hai ngày không thấy anh ấy đâu. Hay anh ấy ốm rồi. Đi học về, ḿnh cứ thấy ngơ ngác như thế nào ấy. Bỗng anh hiện ra ở đầu đường: "Bé con, mấy ngày vừa rồi anh phải có phi vụ làm ăn, nhớ em quá, phải đón em tại đây". "Ôi giời ơi, sao mà sung sướng thế. Ḿnh yêu anh ấy mất rồi. Lúc ấy, ḿnh không c̣n thấy cái ǵ ở trên đời này quan trọng bằng anh ấy. Thế là ḿnh và anh đi chơi với nhau. Bây giờ, ḿnh mới thấy việc mẹ cứ suốt ngày đi vắng là rất hay. Nếu mẹ hay ở nhà, có lẽ chẳng bao giờ đi chơi với anh ấy được như thế. Mẹ mắng chết. V́ mẹ bảo cái bọn đàn ông rặt một loài đểu cả, đừng nên tin ai. Ḿnh th́ thấy ai cũng đáng tin hết. Nhất là anh".
" Ngày - Cái Cúc "xoe" bảo: Anh chàng của cậu được đấy - Trông giống chàng Lút lắm. Tớ thích đàn ông phải như Hoanmanuen, vừa bàn nhau tống tiền người ta xong, lại mê cái đàn pianô ngay. Đàn ông phải có hai bộ mặt, vừa tử tế, vừa đểu giả, thế mới quyến rũ. Chàng Lút của cậu tớ thấy gian gian. Ḿnh chẳng nói ǵ. Gian, đểu hay tốt, ḿnh cũng không quan tâm nữa, chỉ biết rằng anh ấy là người tuyệt nhất trần gian".
Tôi lặng người. Đầu bỗng đau buốt. Bỏ quyển nhật kư của con ở đó, tôi đi ra sân. Mùa đông năm nay lạ lắm. Ban ngày th́ nắng hoe hoe vàng, tối đến th́ gió lồng lộng như mùa hè. Tôi cảm giác như ḿnh đang bắt đầu đứng ở cuối con đường, nh́n thấy con ḿnh đang dẫm chân lên những nơi mà tôi đă đi qua, nhưng không ngăn nó dừng lại được.
Thời gian trôi đi nhanh thật. Thoáng cái. Con gái đă biết yêu. Mới ngày nào nó c̣n lẫm chẫm chạy bằng đôi giày đỏ. Ra khỏi bệnh viện khi con bị viêm ruột thừa, bà kế toán cùng pḥng bảo tôi: "Thương lấy nó một tí em ạ. Dù sao nó cũng là con em ḿnh. Bây giờ th́ em chưa thấy cần nó đâu. Nhưng sau này, lúc nào đó, nó sẽ là cái gậy cho em chống đấy".
Lúc ấy, tôi cười nhạt và không buồn tranh căi với bà ta. Hóa ra bây giờ, cái sự đó cũng gần gần đến rồi.
Mười một giờ. Đồng hồ nhà hàng xóm đong đưa thả nhịp. Con gái vẫn chưa về. Th́ ra lâu nay nó đă đi và thường xuyên về muộn. Tôi lại không hề biết v́ tôi cũng thường về muộn sau nó. Ḷng tôi nóng như lửa đốt. Chẳng có một lư do ǵ để nó có thể về khuya đến như vậy được. Sinh nhật từ chiều cơ mà. Xung quanh hàng xóm ngủ im thin thít. Đường vắng hoe hoắt. Tôi quay vào nhà. Đến gần bàn học của con gái, định ngồi xuống nhưng tự nhiên cảm thấy hăi hăi trước những ǵ con ghi trong sổ. Thôi, thà không đọc nữa c̣n hơn là phải biết những ǵ khủng khiếp đang xảy ra với con ḿnh. Tôi hồi hộp đợi nó về gần như hồi hộp chờ người t́nh giờ ḥ hẹn.
Mười một giờ ba mươi. Con về. Mặt nó nhợt nhạt phấn son, tóc nó bông lên đằng sau vai chứng tỏ có bàn tay xới vào đó. Nó cụp mắt xuống, tránh ánh mắt tôi. Thôi, xong rồi con ơi, mẹ đă qua những ǵ mà con đang đến. Không bao giờ chỉ nói chuyện và đùa cười lại nhạt cả phấn ở má và quầng xanh ở mi mắt. Tóc lại rối lên thế kia. Tôi cay đắng nghĩ và nh́n con. Sao tôi thương nó thế không biết. Vội vă thế con. Cuộc đời dài lắm. Mà những hoan lạc con người ai cũng phải trải qua th́ ngắn vô cùng. Vội mà làm ǵ. Hai mươi tư tuổi mẹ mới biết thế nào là hạnh phúc th́ lập tức một chuỗi đau khổ kéo theo. Thế mới hay, ai cũng nhem nhẻm nói rằng mọi thứ ở đời đều có giá của nó. Hoặc trồng cây ǵ th́ ăn quả đó. Gieo ǵ gặt đấy. Nhưng tôi, tôi có gieo ǵ đâu mà sao đời tôi gặt toàn cỏ dại. Chẳng lẽ, một phút xiêu ḷng mà lại khốn khổ đến thế này sao?
- Con xin lỗi mẹ, con đă để mẹ phải chờ! - Nó lúng búng trong mồm.
- Vui không con? - Tôi hỏi nó và chỉ muốn ôm nó vào ḷng. Bỗng nhiên, nước mắt dâng ắp ứ trên mắt tôi.
- Cũng vui mẹ ạ ! - Nó trèo lên giường và chui vào chăn quay mặt vào tường.
- Sao lại cũng vui? Phải rất vui chứ?
Im lặng. Rồi tôi hỏi thêm vài câu nữa, nó đều không trả lời. Tôi lại giường, đặt tay vào vai nó. Nó quay mặt ra, ngơ ngác. Chứng tỏ từ năy đến giờ nó không hề nghe câu hỏi của tôi.
Phụng is offline  
Old 07-06-2007, 10:32 PM   #10
Phụng
Lớp 4
 
Tham gia ngày: 31-05-2007
Bài gởi: 33
Default 21 truyện ngắn của Nguyễn Thị Thu Huệ

- Ǵ đấy mẹ? - Nó hỏi, mắt tṛn xoe.
Tôi lặng người nh́n nó. Xong thật rồi. Con gái tôi thành đàn bà thật rồi. Cái mặt nó ngây dại v́ hạnh phúc, và ánh mắt nó như người có lỗi. Ngượng ngùng và đờ đẫn. Đấy là ánh mắt của tôi mười mấy năm về trước. Lúc ấy, tôi như đi trên chín tầng mây mười tầng gió. Tôi không nh́n ai hết, không biết ai hết ngoài việc là tôi đang hạnh phúc. Tôi vừa bước vào thiên đường của đời người mà anh - người đàn ông đầu tiên trong đời đă mở cho tôi và đă d́u tôi vào đó. Người đàn ông ấy vừa mở cửa để cho tôi kịp thấy những ṿng hào quang của nỗi đam mê th́ lập tức, sau đó sáu tháng, anh ta dẫn tôi đến một cái hang sâu hun hút rồi đẩy tôi vào đó. Đến tận bây giờ.
Đứa nào nhỉ, đứa nào mang mất khuôn mặt đợi chờ của con gái tôi đi mất và trả cho nó khuôn mặt đàn bà, vừa đằm thắm vừa non nớt của cô bé tuổi mười sáu? Nó đă đến tuổi thành niên đâu cơ chứ. Tôi đau đớn nh́n con và nước mắt tôi chảy dài xuống má.
- Mẹ làm sao thế? Nó hốt hoảng, khuôn mặt đă trở lại b́nh thường.
- Không sao cả con ạ! - Tôi quay đi, không muốn con gái nh́n thấy ḿnh khóc trước mặt nó. Đấy là một hành động hiếm hoi của tôi.
Tôi lặng lẽ ra sân. Trăng mùa đông lạnh lẽo hắt ánh sáng từ đâu đó. Người tôi thoắt lạnh, thoắt nóng. Rồi bắt đầu run. Con gái đứng sau lưng.
- Vào nhà đi mẹ. Con xin lỗi đă làm mẹ buồn.
- Con yêu người con trai ấy lắm phải không? - Tôi hỏi. Im lặng. Rồi một lúc, nó khe khẽ trả lời:
- Vâng ạ!
- Con nhớ anh ấy lắm phải không?
- Vâng ạ!
- Lâu chưa?
- Gần bốn tháng ! - Nó có vẻ đỡ sợ hăi hơn.
- Và hai người đă gắn bó với nhau?
Im lặng, kể ra khi bắt đầu hỏi đến câu đó, tôi cũng nghĩ là con gái không trả lời được. Không một người đàn bà nào trả lời câu đó cả.
- Con năm nay mới mười sáu tuổi. Sao vội vàng thế? - Tôi cay đắng hỏi nó.
- Hai năm nữa, chúng con sẽ lấy nhau. Khi ấy con đủ tuổi để lấy chồng rồi! - Nó hớn hở dần lên.
- Đấy chẳng lẽ là tất cả cuộc sống của con hay sao? - Tôi hỏi, tim buốt nhói v́ một lần nữa, tôi lại chậm.
- Đấy là thiên đường, mẹ ạ! - Nó ngẩng nh́n tôi, mắt lóe sáng - Chúng con sẽ đi làm, sẽ chỉ có nhau và những đứa con. Con sẽ không bao giờ phải buồn như mẹ.
Tôi im lặng, người lạnh ngắt. Con tôi bước vào cái gọi là thiên đường của tôi, cách đây mười sáu năm. Lại vẫn như ṿng hào quang như tôi đă gặp. Đến lúc nào, sẽ là một cái hang sâu hun hút?
- Chúng con sẽ ở cùng mẹ. Mẹ sẽ không phải buồn v́ được làm bà ngoại của một lũ cháu - Nó vẫn say sưa.
Tôi có cảm giác như ḿnh bỗng hóa thành đá. Thiên đường. H́nh như ai trong đời cũng đă từng đặt chân tới đó. Chỉ khác nhau là thiên đường của họ là cái ǵ, và đem lại hạnh phúc cho họ ra sao. Có người th́ chạy hết thiên đường này đến thiên đường khác, có khi vừa lao vào rồi lại chạy vọt ra ngay v́ kinh hăi. Tôi đă từng gặp một người đàn bà và người đàn ông từ thiên đường về. Anh ta ngồi trước mặt tôi bên cạnh là một người đàn bà. Người đàn ông mặt bạc phếch, tóc tai dựng tứ phía, môi nhạt thếch và đang ngấu nghiến nhai. Ông ta ăn như bị chết đói hàng thế kỷ. Hai mắt c̣n đang đờ dại sinh động dần lên. Những sợi phở xào thun thút chui vào miệng anh ta, kèm rau sống, cà chua, như thể trong bụng anh ta có một tảng nam châm và các đồ ăn là vụn sắt hút nhau vậy. Chui từ từ, chui dần dần, ngon lành. Người đàn bà ngược lại. Mỏi mệt, ngơ ngác và không đói. Bà ta chỉ ngồi ngáp vặt. Tôi hỏi hai người đi đâu về mà mệt mỏi thế?
Người đàn bà hơi cười, nụ cười nhệnh nhạc như mếu. Người đàn ông tiếp tục nhai nốt miếng dở, nuốt đến ực rồi tợp một ngụm rượu khà một cái rồi bảo: Vừa lên thiên đường về! Rồi ông ta tiếp tục ăn như thể cái thiên đường ấy nó vặt trụi hết mọi sinh lực của anh ta vậy.
Tôi cười: Vừa lên thiên đường về, và bây giờ th́ ở đâu?
- Địa ngục! - Anh ta lẩm bẩm, mồm vẫn nhai. Đôi môi dày bóng loáng mỡ, những vụn ḿ bám li ti ở hàng râu con kiến.
Về sau này tôi có gặp lại anh ta và người đàn bà ấy (Họ cùng một cơ quan với nhau, và tôi th́ làm ở bên cạnh). Họ lấy nhau. Hai bên đều bỏ vợ bỏ chồng v́ cái gọi là hậu thiên đường nó to dần lên trong bụng người đàn bà. Người đàn bà trông nhàu nḥ hơn, giống như một nắm giẻ lau. Rồi họ đẻ ra một đứa con, quặt quẹo v́ bố mẹ chúng cũng mệt mỏi lắm rồi...
- Vào ngủ đi mẹ! - Con gái nói.
- Mẹ không ngủ được.
Con gái im lặng và quay vào.
Xa xa, có tiếng gà le te gáy. Gần sáng rồi.
* * * Tôi trở thành một người khác. H́nh như cái sự già nó sập xuống với tôi rồi. Tôi không c̣n chơi tṛ ú tim với nó nữa. Mọi tâm trí, nghị lực và sức chịu đựng, tôi dành cho con gái. Tôi sợ. Tôi không thể yên tâm ở cơ quan đến chiều và đi thông tầm đến tối như trước nữa. Lúc nào tôi cũng tưởng tượng ra cảnh con gái tôi, mười sáu tuổi, nước mắt nḥe nhoẹt trên mi "Anh ấy bỏ con rồi" hoặc "Con sắp chết rồi mẹ ơi". Lúc nào tôi cũng chỉ thấy nó, đang ḅ từ bờ vực này đến bờ vực khác. Những vũ trường, những ánh đèn, làm tôi kinh hăi khi nghĩ rằng con gái ḿnh sẽ ở trong đó. Tôi thường về nhà sớm, tối th́ không đi đâu nữa.
Con gái tôi hỏi: - Sao dạo này mẹ không đi nhảy?
Tôi trả lời: - Mẹ mệt.
Nó hơi lạ lẫm và hơi khó chịu nh́n tôi. Đă đến lúc nó không cần sự có mặt của tôi nữa rồi. Nó tưởng rằng đôi chân của nó đă cứng cáp lắm rồi. Tôi đau đớn nghĩ.
"Ngày - Hôm qua ḿnh và anh ấy đi chơi. Ḿnh phải nói dối mẹ là đi mua xà pḥng thơm. Vào cửa hàng, toàn những bánh xà pḥng sáu bảy ngh́n. Ḿnh mua một bánh ZET, mùi nó hăng hắc nhưng lại dễ chịu. Anh ấy trả lại chị bán hàng và chọn cho ḿnh cái bánh xà pḥng ǵ ấy. Nó to hơn cả ZET, cứng đanh và không có mùi thơm. Ḿnh chưa dùng loại đó bao giờ. Bánh xà pḥng anh ấy lấy có 2.500 đ thôi. Anh bảo: "Nó vừa to. Vừa bền lại rẻ". Chiều anh ấy ḿnh cũng đồng ư mua. Lúc ḿnh đưa tờ 10.000 đ, th́ chị bán hàng trả lại 7.500 đ anh ấy giơ tay cầm lấy và đút ngay vào túi. Ḿnh hơi ngại nhưng không dám hỏi v́ có thể anh ấy quên. Chỉ sợ nếu mẹ hỏi th́ không biết trả lời như thế nào. Rồi hai đứa ra bờ hồ ngồi. Ḿnh thèm ăn bánh chuối rán. Anh ấy bảo "ăn vặt làm ǵ, chua mồm!". Anh ấy ôm ḿnh. Ḿnh chẳng thấy chuyện ǵ quan trọng nữa".
Phụng is offline  
 


Điều Chỉnh
Xếp Bài

Quuyền Hạn Của Bạn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 12:54 PM.


Powered by: vBulletin , Jelsoft Enterprises Ltd.