Go Back   Diễn đàn nhà sách Sông Hương > KƯ TÚC XÁ > Lớp 12A - Vinh Sơn
Hỏi/Đáp Thành Viên Lịch T́m Kiếm Bài Trong Ngày Đánh Dấu Đă Đọc

 
 
Điều Chỉnh Xếp Bài
Old 27-09-2010, 11:00 AM   #1
mauhaucantho
Lớp 10
 
Tham gia ngày: 01-06-2007
Đến từ: Cần Thơ
Bài gởi: 289
Default NGÀY THỨ HAi LẨM CẨM!

Thứ hai, 27/9/2010

LỜI BẠT

garu thật sự già rồi!
Đôi khi đi đám cưới, họp mặt bạn bè,... và nói chung khi giao tiếp cũng make up một chút + trang phục đẹp lên một chút + mặt mày tươi tỉnh lên một chút cho đỡ lộ vẻ già nua và cũng là tôn trọng đối tượng giao tiếp, nhưng garu biết ḿnh thật sự già rồi. Người ta càng già càng "thâm thúy", garu càng già càng lẩm cẩm. mathi ơi, có lần (nhân "vụ" mathi khoe cháu nội) garu nói mathi "ngu chịu không nổi". Hôm nay nghĩ lại thấy rằng mathi không có vinh dự ấy đâu. cocthui tự nhận ḿnh giamangu cũng "phách lối" quá đáng. Ngu chịu không nổi đích thị là garu.
- Có người ngu nhưng không biết ḿnh ngu.
- Có những người ngu nhưng khéo giấu - thậm chí c̣n tỏ ra rất khôn, rất minh triết!
- v.v...
Nhưng cái ngu của garu đă đạt đến mức thượng thừa. Biểu hiện cao nhất của cái ngu mà garu đang chiếm hữu là sự lẩm cẩm! Nghĩa là: muốn giấu cóc được, muốn vờ vịt dở khôn dở ngu cóc được, muốn tỏ ra "hiểu nhưng cóc nói, nói cóc đứa nào hiểu" cũng không được...! Lẩm cẩm mà, có tính được ǵ đâu, nó lộ cái ngu rành rành ra đấy.
Nhưng v́ garu ở xa nên các bạn khó thấy cái "rành rành". Từ nay, cứ "thứ hai là ngày đầu tuần" garu sẽ viết về một cái ǵ đó lẩm cẩm của ḿnh. garu không biết đời ḿnh c̣n bao nhiêu ngày thứ hai nữa, nhưng garu sẽ cố gắng để mai này garu thành gatoi, nếu nhớ, các bạn sẽ h́nh dung được ít nhiều về một conga xấu xí nhất trong bầy gamai lopngulau!
mauhaucantho is offline  
Old 29-09-2010, 09:19 PM   #2
giamangu
ngu nên già!
 
Tham gia ngày: 30-06-2010
Bài gởi: 150
Default

Trích:
Nguyên văn bởi mauhaucantho View Post
Thứ hai, 27/9/2010

LỜI BẠT

garu thật sự già rồi!
Đôi khi đi đám cưới, họp mặt bạn bè,... và nói chung khi giao tiếp cũng make up một chút + trang phục đẹp lên một chút + mặt mày tươi tỉnh lên một chút cho đỡ lộ vẻ già nua và cũng là tôn trọng đối tượng giao tiếp, nhưng garu biết ḿnh thật sự già rồi. Người ta càng già càng "thâm thúy", garu càng già càng lẩm cẩm. mathi ơi, có lần (nhân "vụ" mathi khoe cháu nội) garu nói mathi "ngu chịu không nổi". Hôm nay nghĩ lại thấy rằng mathi không có vinh dự ấy đâu. cocthui tự nhận ḿnh giamangu cũng "phách lối" quá đáng. Ngu chịu không nổi đích thị là garu.
- Có người ngu nhưng không biết ḿnh ngu.
- Có những người ngu nhưng khéo giấu - thậm chí c̣n tỏ ra rất khôn, rất minh triết!
- v.v...
Nhưng cái ngu của garu đă đạt đến mức thượng thừa. Biểu hiện cao nhất của cái ngu mà garu đang chiếm hữu là sự lẩm cẩm! Nghĩa là: muốn giấu cóc được, muốn vờ vịt dở khôn dở ngu cóc được, muốn tỏ ra "hiểu nhưng cóc nói, nói cóc đứa nào hiểu" cũng không được...! Lẩm cẩm mà, có tính được ǵ đâu, nó lộ cái ngu rành rành ra đấy.
Nhưng v́ garu ở xa nên các bạn khó thấy cái "rành rành". Từ nay, cứ "thứ hai là ngày đầu tuần" garu sẽ viết về một cái ǵ đó lẩm cẩm của ḿnh. garu không biết đời ḿnh c̣n bao nhiêu ngày thứ hai nữa, nhưng garu sẽ cố gắng để mai này garu thành gatoi, nếu nhớ, các bạn sẽ h́nh dung được ít nhiều về một conga xấu xí nhất trong bầy gamai lopngulau!
Có người ngu nhưng không biết ḿnh ngu đích thị là người đó ngu!
garu biết ḿnh ngu là garu hổng... ngu!
__________________
giamangu is offline  
Old 04-10-2010, 07:06 AM   #3
mathi
Trung học
 
mathi's Avatar
 
Tham gia ngày: 30-05-2007
Đến từ: Vũng Bùn
Bài gởi: 712
Default



Một lần nghe lời một ca khúc này:
“Không cần biết em là ai.
Không cần biết em từ đâu.
Không cần biết em ngày sau.
Ta yêu em băng mây ngàn biển rộng. Ta yêu em qua đông tàn ngày tận. Yêu em như yêu vùng trời mênh mông.
Không cần biết đêm dài sâu.
Không cần biết bao gày hao.
Ta ngồi đếm tên thời gian. Nghe thương yêu dâng cao như ngọn đồi. Như xa xôi nay quay về gần gụi. Yêu em khi chỉ biết đó là em.
Để rồi từ đó ta yêu em không ngại ngần. Để rồi từ đó trong bước chân nghe gần hơn. Một ngày lại đến trái tim ta dại cuồng. Rồi từng chiều lên mang nỗi buồn vô biên.
Cho dù biết em rồi đi.”


Tâm tư ta chợt tự nghi vấn:
Có bao giờ ta đă thưong yêu nhớ mong một người mà không cần biết là ai.
Chắc chắn là không bao giờ.
V́ đó phải là người mà định mệnh ta bắt gặp.
Dù chỉ trong phút giây hay một thời đă qua
Ta không cần biết em từ đâu nhưng ta cần biết em là ai.
Ôi- chẵng lẽ ta cũng lẩm cẩm rồi ư!
__________________
Lời rao cho t́nh
mathi is offline  
Old 05-10-2010, 03:58 PM   #4
giamangu
ngu nên già!
 
Tham gia ngày: 30-06-2010
Bài gởi: 150
Default

Trích:
Nguyên văn bởi mauhaucantho View Post
Từ nay, cứ "thứ hai là ngày đầu tuần" garu sẽ viết về một cái ǵ đó lẩm cẩm của ḿnh.
Thứ hai này tuần hổng thấy ǵ hết?! Có lẽ hết "lẩm cẩm" rồi chăng?
__________________
giamangu is offline  
Old 05-10-2010, 09:59 PM   #5
mauhaucantho
Lớp 10
 
Tham gia ngày: 01-06-2007
Đến từ: Cần Thơ
Bài gởi: 289
Default

Trích:
Nguyên văn bởi mathi View Post

...
Tâm tư ta chợt tự nghi vấn:
Có bao giờ ta đă thưong yêu nhớ mong một người mà không cần biết là ai.
Chắc chắn là không bao giờ.
V́ đó phải là người mà định mệnh ta bắt gặp.
Dù chỉ trong phút giây hay một thời đă qua
Ta không cần biết em từ đâu nhưng ta cần biết em là ai.
Ôi- chẵng lẽ ta cũng lẩm cẩm rồi ư!
garu cũng nghĩ như mathi: yêu người không biết người từ đâu nhưng cần biết người là ai. "Là ai" không phải "lư lịch" người thế nào, "thân thế và sự nghiệp" người ra sao, mà trước hết phải là một con người mà ta có thế nh́n thấy bằng "mắt thường"!

Computeur hư đúng vào ngày quốc tế những người già - 01/10 - mới sửa xong. Thôi th́ vẫn là ngày thứ hai, coc nhé!


Thứ hai, ngày 04/10/2010

AMEN!

Cô giáo của garu - TS Th - nghe nói ngày xưa xinh đẹp lắm. Khi garu học cô th́ cô không c̣n đẹp v́ cô để cho "dao kéo" phá nát gương mặt ḿnh. Thật tiếc! Cô có kiến thức uyên bác nhưng học tṛ cô phải là người cực kỳ kiên nhẫn v́ cô đang nói chuyện này lại bắt sang chuyện khác - "chuyện khác" ấy đôi khi cũng hay nhưng chẳng dây mơ rễ má ǵ với "chuyện này", nên học tṛ - trừ garu - sinh chán.
Tuy là "cô tṛ" nhưng garu học cao học muộn nên cả hai bằng tuổi nhau. Cô cho rằng garu là người biết lắng nghe và chia sẻ nên thường gọi điện "kể chuyện đêm khuya" với garu. Mỗi cuộc gọi có khi kéo dài 2 giờ liền. V́ cô là cô giáo nên garu tôn trọng, nhưng trước hết là v́ cô luôn ch́m đắm trong cô đơn. Có lần garu đang ở HN, rất bận, cô gọi và nói: "K ơi, ḿnh muốn chết...ḿnh rất muốn chết...". Garu biết cô lại sa vào cơn khủng hoảng. Thế là garu đă cố gắng hết sức để cô klhông sử dụng đến cách thức "tự tử mà người thân vẫn nhận được tiền bảo hiểm"!
Một đêm kia cô gọi cho garu đế nói về một người. Câu đầu tiên: "Anh là..., K có biết không?. "Dạ k...h...ô...ô...n...g!... Tất nhiên em không biết!". Chuyện t́nh mà cô kể suốt 3giờ liền có thể tóm lại thế này: Tốt nghiệp xuất sắc trường ĐHSP.TPHCM cô về dạy ở Trường ĐH X. Trong một dịp đưa học sinh đi kiến tập ở cơ quan mà anh là GĐ, cô đă bị tiếng sét ái t́nh ngay từ cái nh́n đầu tiên. Sau đợt kiến tập đó cô về trường...nhiều năm sau cô lấy chồng (1TS, P.GĐ Sở)... rồi nhiều năm sau t́nh cờ cùng chồng đến nhà 1 bí thư Tỉnh ủy chúc tết cô gặp lại anh. Cô nhận ra anh là người duy nhất làm cho cô thực sự rung động. Bây giờ cô không c̣n là một thiếu nữ rụt rè 23 tuổi mà là một nữ TS bản lĩnh. Cô chủ động gọi cho anh...tâm sự với anh chuyện nghề, chuyện đời, chuyện mối t́nh thơ ngây đơn phương ngày xưa... rồi cô đến khách sạn nơi anh nghỉ. Cô sẵn sàng... anh cũng... nhưng anh chợt dừng lại nửa chừng. Cô bị tổn thương khóc suốt trên đường về. Sau đó cô gọi anh chỉ ậm ừ và gần đây th́ không trả lời nữa!
- Nhưng mà... có bao giờ người ta nói yêu cô không? Hay vẫn như xưa: chỉ có một phía!
- K nghĩ sao mà hỏi vậy?! Chẳng lẽ ḿnh không cảm nhận được anh ta yêu ḿnh mà phải chờ "Anh yêu em" th́ mới xác tín sao? Rơ ràng anh ta có yêu ḿnh!
Rồi cô nói: "Ḿnh ước ḿnh có một "thằng anh" du côn, to khỏe, đủ sức nắm cổ anh ta ném xuống đất và nói: "Mày đừng làm khổ em gái tao nữa!".
Khi cô nói tới đó, giọng cô thật bé bỏng, dễ thương làm garu ứa nước mắt. mặc dù garu vẫn chưa thấy đủ "yếu tố luận tội" anh ta đă làm khổ cô giáo ḿnh.
- Điều ǵ làm cô nhớ người đó nhất?
- Giọng nói! Giọng nói ấm áp, hết sức lôi cuốn!
- Ngoại h́nh?
- Cao lớn... rất đẹp... rất đàn ông!
- Thôi, quên anh ta đi cô à!
- Có thể Phật đă...thương ḿnh nên khiến cho anh ta không...
- Phật nào rảnh đi can thiệp chuyện đó cô!
- Ừ há... nhưng K biết không...K biết không...
Im lặng rất lâu.
garu cũng im lặng để cô tự chọn lựa nên nói ra hay thôi.
- K biết không... đă rất lâu rồi ḿnh không thể gần gũi chồng. Ḿnh ghê tởm chuyện đó. Thế mà với anh ấy... thế mà anh ấy lại...
Cô khóc. Ḷng garu se lại, đau nhói. garu biết chồng cô: trắng, mịn màng, có thể hocmon nữ nhiều hơn!

Lần gần đây nhất, K hỏi: "Cô ước điều ǵ nhất?". Cô cười: "Ước có một thằng anh du côn!".

Chuyện t́nh cô kể cho garu vào một đêm mưa. Đêm nay cũng mưa. garu nhớ và thương cô vô cùng.
Có một điều garu không bao giờ nói được với cô...
garu... rất, rất, rất quen... "anh ấy"!
Amen!
mauhaucantho is offline  
 


Điều Chỉnh
Xếp Bài

Quuyền Hạn Của Bạn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 04:02 PM.


Powered by: vBulletin , Jelsoft Enterprises Ltd.