Go Back   Diễn đàn nhà sách Sông Hương > THẾ GIỚI SÁCH > Tủ sách lịch sử > T́m hiểu lịch sử VN
Hỏi/Đáp Thành Viên Lịch T́m Kiếm Bài Trong Ngày Đánh Dấu Đă Đọc

 
 
Điều Chỉnh Xếp Bài
Old 02-11-2007, 01:14 PM   #1
thuydaonguyen
Lớp 12
 
Tham gia ngày: 20-08-2007
Bài gởi: 481
Default Tản mạn về Mai mù u...





Tản mạn về Mai mù u

Trong nhiều loại mai, có một loại mai cũng trổ hoa màu trắng. Đó là Mai mù u (hay còn gọi là Nam mai, Bạch mai) tên khoa học là Ochrocarpus siamensis var.odoratissimus Pierre thuộc họ Guttiferae, hiện còn lại rất ít ở nước ta.

Nó chỉ là loài tương cận với cây mù u hiện mọc hoang nhiều nơi ở miền Nam; càng không phải là loài mai vàng, mai trắng thuộc họ Ochnaceae thường trổ ở Nam bộ mỗi dịp xuân về…(xem ảnh )

Chính loài Nam mai này thuở trước ở Mai Sơn Tự, đã khơi nguồn cảm hứng cho Trịnh Hoài Đức (1725-1825) và các cây bút cùng thời viết nên tập "Mộng mai đình".Giống cây ấy cũng là biểu tượng của Thi xã Bạch Mai quy tụ nhiều tên tuổi ở Nam Bộ vào thế kỷ trước : Phan Văn Trị, Tôn Thọ Tường, Trần Thiện Chánh, Hồ Huấn Nghiệp, Huỳnh Mẫn Đạt, Nguyễn Thông,...

I.Mai Sơn Tự và Mai Khâu Tự

Mai sơn và Mai Khâu. Mai Sơn và Mai Khâu đều có nghĩa là gò cây Mai (hay gò Mai), nên nhiều người hoặc đã lầm tưởng hai gò này là một, hoặc đã lầm gò này với một gò kia. Thật ra, đó là hai gò khác nhau, và cả trên hai gò này đều có chùa, đó là Mai Sơn tự và Mai Khâu tự.

Mai Sơn Tự

Mai Sơn là tên một gò đất cao ở Phú Lâm, góc đường Hùng Vương (đường lục tỉnh cũ) và Nguyển Thị Nhỏ,Quận 11, Tp HCM. Xưa kia trên gò có trồng nhiều cây mai nên gọi như thế.

Ở Mai Sơn trước đây có một ngôi chùa rất nổi tiếng, tên chữ là Mai Sơn Tự, cũng gọi là Mai Tự, tên nôm là chùa Cây Mai. Trên bản đồ tỉnh gia định (1815) của Trần Văn Học, chùa này được ghi bằng một cái tên nửa chữ nửa nôm là “Cây Mai Tự.”
Trong bài Gia Định phú, một bài phú Nôm tập trung gần như đầy đủ các tên đất ở Gia Định, được làm trước khi quân Pháp xâm lăng, chùa Cây Mai cũng được nói tới:

Thanh tao thay hình Hoà Thượng chùa Cây Mai. (câu 26)

Và trong Nam Kỳ phong tục nhơn vật diễn ca của Nguyễn Liên Phong viết năm 1909:

Châu thành dất lịch người hào,
Gần đồn Mai tự có ao sen đầy…


1/Mai Sơn là một vị trí chiến lược.

Tháng 2 năm 1859, quân Pháp đánh chiếm thành Gia Định. Nghĩa quân từ Định Tường, Vĩnh Long tăng viện để chống lại Pháp, quân triều đình tập trung ở chùa Cây Mai và vùng quanh đó. Quân Pháp tiến đánh, nghĩa quân thua, rút về Định Tường, quân Pháp chiếm chùa Cây Mai và một số chùa khác lập thành hệ thống đồn bót.

Từ đó, chùa Cây Mai trở thành nơi đóng quân của Pháp. Cảnh đẹp gò mai và thanh tịnh của chùa không còn, mà thay vào đó là cảnh huyên náo của binh lính…

Năm 1860, Nguyễn Tri Phương từng cầm cự với quân Pháp ở đấy trước khi rút về cố thủ đại đồn Kỳ Hòa (Phú Thọ). Và năm 1895, sau khi thành Gia Định thất thủ, quân triều đình từ Vĩnh Long và Định Tường tới đóng gần ở Mai Sơn, mưu chiếm lại thành nhưng bị quân Pháp tấn công đành phải rút lui về Vĩnh Long.

Ngày nay người ta quen gọi đồn Mai Sơn là đồn cây Mai.Và hiện thời đồn này là doanh trại quân đội .

2/Mai Sơn là một thắng cảnh:

Năm 1847, Nguyễn Tri Phương và Phan Thanh Giản lúc còn làm Kinh lược sứ Gia Định (Nam Kỳ), vì ngưỡng mộ chùa Bạch Mai đã dựng nhà thủy tạ “Phương Đình” để thưởng thức bạch mai và ngâm vịnh mỗi năm vào dịp Tết.

Vẻ đẹp của chùa Cây Mai đã làm gợi hứng cho biết bao nhà thơ; quyển ”Đại Nam nhất thống chí” - Lục tỉnh Việt Nam - nói về chùa Cây Mai đã ghi lại bài thơ của một thi sĩ khuyết danh khi viếng thăm chùa đã vịnh cây mai:

Cửa thiền tìm viếng mai hoa,
Đường xa nghỉ ngựa, Thích Già luận chơi,
Bình trà hương ngát quyện hơi,
Bao nhiêu trần lụy, nửa đời tiêu ma.


Mùa Xuân năm Đinh Mão (1867), trước khi ba tỉnh miền Tây Nam kỳ rơi vào tay thực dân Pháp, Tam Nguyên Trần Bích San, một trí thức yêu nước, nhớ đến Gia Định bị giăc chiếm đóng, nhà thơ ngậm ngùi tự hỏi không biết cảnh xuân ở vùng Gia Định đã bị thất thủ, qua biểu tượng Sơn Mai, vào sáng mồng một Tết như thế nào?

Đinh Mão Thí Bút

Điểu đề hoa tiếu bán song hư,
Đế lý phong quang lạc hữu dư.
Cử mục Mai Sơn thiên lý viễn,
Kim triêu xuân sắc cánh hà như?


(Mai Nham thi thảo)

Dịch thơ:
Khai Bút Năm Đinh Mão

Hoa cười chim hót cạnh song thưa
Vui vẻ kinh vua cạnh có thừa.
Ngước mắt, Mai Sơn ngàn dặm cách,
Sáng nay xuân sắc dễ như xưa?


(Nguyễn Khuê dịch)

Sau khi cả sáu tỉnh Nam Kỳ mất, thì Phan Rang, Phan Thiết và Phan Rí trở thành tiền tuyến tiếp giáp với vùng đất bị giặc Pháp chiếm. Nguyễn Xuân Ôn, một sĩ phu anh hùng từng hưởng ứng hịch Cần Vương khởi nghĩa chống quân Pháp ở Nghệ Tĩnh, trong bài “Tiễn Tuần Phủ Hồ Đăng Phong chi Bình Phú Tổng đốc” (Tiễn Tuần Phủ Hồ Đăng phong đi nhậm chức Tổng đốc Bình Thuận Phú yên) đã viết về phần đất bị mất với tất cả tấm lòng ưu ái, và đã nói tới Mai Sơn như một biểu tượng của Gia Định:

Cần Hải, Mai Sơn cấu vị thanh,
Tam Phan tùng thử kiến bang bình.


Dịch nghĩa:

Biển Cần Giờ, gò Cây Mai bụi bặm chưa quét sạch,
Ba đất Phan từ nay trở thành bức bình phong của nước nhà.

Nhà thơ yêu nước Nguyễn Thông cũng đã bày tỏ lòng tình thâm sâu dành cho nơi ấy:

Nhìn suốt trời Nam trận máu tanh
Mười năm đầu ngựa ngóng Mai đình.


Khi quân Pháp xây đồn lính ở Mai Sơn, chùa Cây Mai bị triệt hạ, dần dần chẳng còn dấu vết gì nữa ngoài một cây Bạch Mai sống sót. Tôn Thọ Tường, mà có sách cho rằng chính ông đã thành lập Thi xã Bạch Mai chính vì nơi này, về sau trở thành tay sai của Pháp, cũng không khỏi sót xa trước cảnh đổi thay:

Thơ vịnh Chùa Cây Mai

Đau đớn cho mai cách dưới đèo,
Mười phần trong sạch phận cheo leo.
Sương in tuyết đóng, nhành thưa thớt,
Xuân đến Thu về lá quạnh hiu.
Lặng lẽ chuông quen cơn bóng xế,
Tò le kèn lạ mặt trời chiều.
Những tay rượu Thánh thi thần cũ
Trông cảnh bao nhiêu tiếc bấy nhiêu
.

Bài thơ này đã trở thành nguyên xướng cho nhiều bài hoạ của các nhà thơ đương thời khác.
Nói thêm, chùa Cây Mai này có một ngộ nhận cần phải đính chánh. Trong Sài Gòn năm xưa, Vương Hồng Sển viết:

“Theo Trịnh Hoài Đức, Chùa Cây Mai tên chữ là “Thứu Lãnh Tự” và “Chùa Cây Mai chữ khi gọi là Mai Sơn tự khi gọi Thứu Lĩnh Tự”

…Cũng vậy, trong Gia Định xưa và nay, Huỳnh Minh viết:

“Bên trên là một gò đất cao, là địa điểm Chùa cây Mai, mang tên là Thứu Lãnh tự.”

Sự thật thì cả hai ông đều nhầm lẫn vì chùa Cây Mai không có tên “Thứu Lãnh Tự”, và Trịnh Hoài Đức trong các tác phẩm Gia Định thành thông chí cũng không dùng những câu này để mô tả nơi đây, mà chính là để nói đến Mai Khâu Tự.


Ảnh :mai mù u
thuydaonguyen is offline  
Old 02-11-2007, 01:23 PM   #2
thuydaonguyen
Lớp 12
 
Tham gia ngày: 20-08-2007
Bài gởi: 481
Default



Mai Khâu Tự


Cũng là một thắng cảnh nổi tiếng của Gia Định, mà ngày nay nhiều người thường lầm với Mai Sơn

1/ Đôi nét lịch sử:

Hiện nay ở Mai Khâu, vẫn c̣n một ngôi chùa cổ tục gọi là chùa G̣ (Phụng Sơn Tự), tọa lạc số 1408 đường 3 tháng 2, quận 11, thành phố HCM.

Chùa được Thiền sư Liễu Thông tạo lập vào đầu thế kỷ XIX (năm 1909) dưới triều vua Gia Long, trên nền của một ngôi đền Khmer cổ, trên một đồi nhỏ bao quanh là ao Bàu Chuông.

Nét đặc sắc của ngôi chùa là tuy cùng một kiến trúc như đa số các ngôi chùa cổ khác nhưng không rườm rà mà trái lại rất thoát tục.Đến năm 1904, Thiền sư Tuệ Minh cho xây cất lại. Nhiều tượng thờ ở chùa do nhóm thợ Sa Đéc tạo tác vào những năm đầu thế kỷ XX.

Chùa được đại trùng tu vào năm 1960 và sửa chữa nhỏ những năm gần đây. Chánh điện được bài trí tôn nghiêm. Hiện chùa c̣n khoảng 40 pho tượng thờ. Có nhiều pho tượng quí như bộ Di-đà Tam Tôn, bộ Ngũ Hiền thượng kỳ thú, pho tượng Phật bằng đá, tượng Tiêu Diện...

Khu đất của chùa là một di tích khảo cổ học. Tài liệu của Bảo tàng thành phố cho biết vào các năm 1988 và 1991, các nhà khảo cổ học đă t́m được những mặt người bằng đất nung, đồ gốm... thuộc văn hóa Ôc Eo.

Ở đây cũng đă t́m thấy một tượng Phật bằng đồng theo phong cách Thái Lan. Chùa đă được Bộ Văn hoá công nhận là Di tích lịch sử - văn hóa quốc gia.

Người ta kể rằng dưới thời Gia Long, sư tổ Liễu Thông (1753 - 1840) người Thanh Hoá, trên đường tầm đạo đi qua g̣ đất ở phía nam trấn Phiên An này, thấy cảnh trí thích hợp nên dừng chân rồi dựng chùa và đặt tên một cách nôm na là chùa G̣.
Một hôm có một con chim phụng đến đậu trên cây ngô đồng ở đầu g̣, kêu liên tiếp ba ngày rồi bay mất. Sư tổ cho là điềm lành, đổi tên chùa thành tên chữ Phụng Sơn Tự.

Từ giai thoại này, một nghi vấn được nêu lên là nếu cái tên Phụng Sơn Tự đă có thời Gia Long, th́ tại sao Trịnh Hoài Đức là người thời Gia Long, lại không biết mà gọi là chùa Ân Tông?

Đến năm 1960, trên g̣ c̣n bốn cây Bạch Mai. Nay trên g̣, bên cạnh Chùa, chỉ c̣n một cây Bạch Mai già cỗi có mang tấm biển đề là trồng năm 1909, hơn chín mươi năm!

2/ Mai Khâu cũng là một thắng cảnh:

Trong Cấn Trai Thi Tập, Trịnh Hoài Đức đă chọn Mai Khâu đưa vào số ba mươi cảnh tiêu biểu của Gia Định gọi là “Gia Định tam thập cảnh” để làm đề tài ngâm vịnh:

Mai Khâu Túc Hạc


Cửu cao thanh sạ bá vu thiên,
Chuyển hướng Mai Khâu hảo khế miên.
Tuyết cách bất lao hành tị giặc,
Sương linh mạn liễm học tham Thiền.
Tự khoa nhă tháo đồng thanh bạch,
Thả hứa phương danh cộng bảo tuyền.
Mộng lư kư bằng lâm sử sĩ,
Mạc lai u hác nhiễu khiêm triền.


(Cấn Trai thi tập)

Dịch thơ

Hạc Ngủ Đêm Ở G̣ Cây Mai

Chín đầm tiếng hạc vẳng lưng trời
Đổi hướng g̣ Mai đến ngủ ngơi,
Tránh đạn nhọc ǵ lông tuyết sẵn
Tham Thiền xếp lại cánh sương thôi
Tự khoe tiết sạch lo ǵn giữ
Lại hẹn danh thơm lại đổi dời
Hồn mộng gửi nương lâm xử sĩ
Nơi này u nhă chớ đùa chơi.


(Nguyễn Khuê dịch )

Trong Cấn Trai Thi Tập, c̣n có hai bài nữa liên quan đến Mai Khâu. Chứng tỏ Trịnh Hoài Đức nhiều lần lui tới thắng cảnh này. Xin dẫn thêm một bài:

Mai Khâu Văn Thiếu

Mai khâu văn thướng lược đông phong,
Nhất vọng tiêu nhiên nhă bất cùng.
Thôn xá chẩm khê yên thụ ngoại
Mục đồng hoành địch thảo nguyên trung.
Ngưu tương giải ngột quy cao lũng,
Nha dĩ từ giao tập mậu tùng.
Trù trướng minh vân thiên miễu miễu,
Trù tŕ vô ngữ ỷ ngô đồng.

(Cấn Trai Thi Tập)


Dịch thơ

G̣ Cây Mai Chiều Hôm Nh́n Ra Xa

Chiều đến g̣ Mai hứng gió đông,
Xa trông cảnh vắng mắt không cùng.
Xóm nhà gối suối nơi cây nơi cây khói,
Nội cỏ vang âm sáo mục đồng.
Quạ họp về cây, rời băi trống,
Trâu chờ cởi ách, lại vùng giồng.
Trời cao mây tối giăng buồn bă,
Đứng tựa ngô đồng lặng ngó mông.


(Nguyên Khuê dịch)

Trịnh Hoài Đức sáng tác bài này năm 1782. Ngày nay, hơn 200 năm sau, cảnh vật được mô tả trong bài thơ đă hoàn toàn đổi khác. Nay đứng trên đỉnh g̣ nh́n ra bốn phía, tầm mắt khách tham quan bị giới hạn v́ những khu phố lầu san sát vây quanh .

Trong Gia Định Thành Thông Chí (Sơn Xuyên Chí), Trịnh Hoài Đức cũng có bài “Mai Khâu” tả rơ vị trí, cảnh vật và phong vị nên thơ của g̣ này:

“Cách trấn mười ba dặm rưỡi về phía Nam, g̣ đất nổi cao, có nhiều nam mai, thân già cỗi, nhưng khi hoa nở không có tuyết, chỉ có lá che chở hương thơm mà thôi. Hoa bẩm linh khí sinh ra nên không đem trồng nơi khác được. Trên g̣ có chùa An Tông, đêm tụng kinh, tối đánh chuông lớn, thanh âm vang rền trong mây khói, giống như thế giới núi Thứu Lĩnh, suối trong chảy quanh chân g̣, chiều mát các cô gái chống thuyền hái sen. Gặp lúc trời tốt tiết đẹp, văn nhân thi sĩ mang bầu rượu theo từng bực đi lên đầu g̣ ngâm vịnh dưới hoa, câu thơ phảng phất mùi hương, thật là một thắng cảnh cho khách du lăm”…

Con suối quanh chân g̣ nay vẫn in dấu đó, nhưng trải qua nhiều biến đổi, những sông rạch chảy thông với nó đă bị san lấp để xây dựng nhà cửa, nên nước trong xưa nay thành nước ao tù hôi tanh.
Thời Trịnh Hoài Đức, ở Mai Khâu có chùa Ân Tông. Xin dịch đoạn nói về Chùa này:

“Trên g̣ có Chùa Ân Tông, đêm tụng Kinh Phật, tối đánh chuông lớn, thanh âm vang rền trong mây khói, giống như thế giới núi Thứu Lĩnh” (Gia Định Thành Thông Chí, Mai Khâu).

Chúng ta thấy tác giả chỉ có ư so sánh Mai Khâu với Thứu Lĩnh, tức núi Linh Thứu hay Linh Sơn ở Ấn Độ, nơi Phật Như Lai từng giảng Kinh Pháp Hoa, chứ không hề nói đấy là tên chùa như có người ngộ nhận…

Sách Đại Nam Thống Chí (tỉnh Gia Định), được biên sọan dưới đời Tự Đức, cũng nói xưa ở Mai Khâu có Chùa Ân Tông, nhưng đến thời bấy giờ th́ không hiểu v́ sao Chùa lại có tên là Mai Khâu Tự. Sách này cũng cho biết trên g̣ c̣n lại bảy cây mai.

Chùa này là một thắng cảnh được nhiều khách du lăm đặt chân đến, và một thi sĩ khuyết danh nhân đi qua đấy, xúc cảnh sinh t́nh, đă để lại mấy vần thơ:

Mai Khâu Tự

Thiền môn hà xứ phỏng mai hoa
Tạm hiết chinh tiên thuyết phạn gia.
Hương nhập trà b́nh yên chính noăn,
Nhất sinh trần lự bán tiêu ma.


Dịch thơ

Chùa G̣ Cây Mai

T́m mai cửa Phật ở nơi đâu?
Dừng bước đường xa, luận đạo mầu.
Hương ngát b́nh trà đang quyện khói
Ḷng trần dứt hết nửa lo âu.

(Nguyễn khuê dịch)

Tóm lại, Mai Sơn và Mai Khâu là hai G̣ khác nhau. Mai Sơn Tự và Mai Khâu Tự là hai chùa khác nhau.Cả hai đều thắng cảnh của vùng Gia Định xưa kia và nay cũng đều là di tích văn hoá đồng thời là di tích lịch sử nổi tiếng gắn liền với thời kỳ đầu cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, đáng được trân trọng bảo tồn để nêu cao truyền thống văn hoá và truyền thống chống giặc giữ nước của Thành phố HCM
thuydaonguyen is offline  
Old 02-11-2007, 01:29 PM   #3
thuydaonguyen
Lớp 12
 
Tham gia ngày: 20-08-2007
Bài gởi: 481
Default

II.Theo bài Pháp văn “Souvernirs historiques” của Trương Vĩnh Kư th́ “chùa Cây Mai ngày xưa là ngôi chùa Chân Lạp, có ao hồ bao bọc chung quanh và dùng làm nơi đua thuyền trải những khi lễ Phật”.

Vịn theo tài liệu vắn tắt này, ta biết vùng Cây Mai quả là một nơi thường tổ chức lễ hội của người Khơ-me xưa.

Và muốn đua thuyền (ghe ngo) th́ nước bọc chung quanh Đồn Cây Mai chưa đủ dùng. Khúc đua phải dài trên năm ba cây số ngàn ghe ngo mới đủ sức lấy trớn thi tài. Như vậy khúc đua phải dài ra tới vùng nước chùa G̣ (Phụng Sơn Tự) hoặc xa hơn nữa, vả lại dọc theo đường Sài G̣n Mỹ Tho, tôi nhớ có một người Thổ nói với tôi đó là “Sre pren” (ruộng khô cạn nước).

Theo tôi trước khi thành ruộng g̣, có phải đây là di tích chỗ đua thuyền ghe ngo của người Chân Lạp xưa chăng? Khảo ra đường nước Chùa Cây Mai ăn thông với con rạch trước đây gọi rạch Ḷ Gốm, rạch này bị lấp đi một phần khi xây cất khu Chợ Lớn mới.
thuydaonguyen is offline  
Old 02-11-2007, 01:35 PM   #4
thuydaonguyen
Lớp 12
 
Tham gia ngày: 20-08-2007
Bài gởi: 481
Default


III.Một bài thơ hay của cố HT Măn Giác có nhắc đến mai :

Toàn bộ bài thơ là những lời chân t́nh, ư tứ thanh tao…Dù chỉ một lần nhắc đến “mai”, nhưng người đọc sẽ dễ dàng nhận ra tác giả bài thơ chính là một bông mai quí hiếm; buồn sao, loài hoa giống như tấm ḷng người chân tu ấy, sẽ dần dà tàn lụi tàn đi trong xă hội trọng kim tiền…)

Nhớ chùa

Từ thuở ra đi vắng bóng chùa
Đường đời đă nhọc chuyện hơn thua
Trong tôi bừng dậy niềm chua xót
Xao xuyến mơ về lại cảnh xưa

Thấp thoáng đâu đây cảnh tượng làng
Có con đường đỏ chạy lang thang
Có hàng tre gợi hồn sông núi
Im lặng chùa tôi ngập nắng vàng

Có những cây mai sống trọn đời
Bên hàng tùng bách măi xanh tươi
Nh́n lên phảng phất hương trầm tỏa
Đức Phật từ bi miệng mỉm cười

Tôi nhớ làm sao những buổi chiều
Lời kinh giải thoát vọng cao siêu
Đây ngôi chùa cổ ngày hai buổi
Cầu nguyện dân làng sống mến yêu

V́ vậy làng tôi sống thái b́nh
Sớm khuya gần gũi tiếng chuông linh
Sắn khoai gạo bắp nuôi thôn xóm
Xây dựng tương lai xứ sở ḿnh

Tối đến dân quê đón gió lành
Khắp chùa dào dạt ánh trăng thanh
Tiếng chuông thức tỉnh lan xa măi
An ủi dân hiền mọi mái tranh

Trầm đốt hương thơm bay ngạt ngào
Thôn trên xóm dưới dạ nao nao
Dân làng tắm gội lên chùa lễ
Mười bốn, ba mươi mỗi tối nào

Biết đến bao giờ trở lại quê
Phân vân ḷng gởi nhớ nhung về
Tang thương dù có bao nhiêu nữa
Cũng nguyện cho chùa khỏi tái tê

Chuông vẳng nơi nao nhớ lạ lùng
Ra đi ai chẳng nhớ chùa chung
Mái chùa che chở hồn dân tộc
Nếp sống muôn đời của tổ tông


( Thơ của HT Măn Giác, sáng tác 1949)


Bùi Thụy Đào Nguyên, tập hợp

Tài liệu tham khảo:

-Trích “Tập văn Phật Đản” PL. 2535 – 1991
-Sách “Sài G̣n năm xưa” của Vương Hồng Sển
-Bài viết “Mai Sơn Tự Và Mai Khâu Tự” của Nguyễn Khuê



Lời nhắn gửi các anh chị phụ trách web & bạn đọc:

Ở vài web khi đăng bài này thường đưa ảnh hoa mai trắng để minh họa thêm. Nhưng tôi đă nói rất rơ ở phần đầu bài là:

Mai trong bài viết không phải là loài mai vàng, mai trắng thuộc họ Ochnaceae thường trổ ở Nam bộ mỗi dịp xuân về.
Cho nên đưa những h́nh ảnh như vừa nói trên là nhầm lẫn. Xin bạn đọc lưu ư.
thuydaonguyen is offline  
Old 03-11-2007, 04:00 AM   #5
thuydaonguyen
Lớp 12
 
Tham gia ngày: 20-08-2007
Bài gởi: 481
Default



Tháng 2 năm 1859, quân Pháp đánh chiếm thành Gia Định.Quân Việt thua, rút về Định Tường, bọn thực dân chiếm chùa Cây Mai và một số chùa khác lập thành hệ thống đồn bót.

Từ đó, chùa Cây Mai trở thành nơi đóng quân của Pháp. Cảnh đẹp gò Mai và thanh tịnh của chùa không còn, mà thay vào đó là cảnh huyên náo của binh lính đối phương…

thay đổi nội dung bởi: thuydaonguyen, 03-11-2007 lúc 07:50 AM.
thuydaonguyen is offline  
Old 03-11-2007, 04:30 AM   #6
gió mặt trời
Mẫu giáo
 
Tham gia ngày: 19-03-2007
Bài gởi: 3
Default

Đây là 1 biểu tượng của vẻ đẹp của miền Nam vào ngày Tết cổ truyền. Nhưng hiếm thấy loài mai này, thường chỉ là mai tứ quý, mai vàng... Mai mù u, vừa dân dã vừa sang trọng !
__________________
Buổi sáng em lên rẫy, thấy bóng cây kơ nia
gió mặt trời is offline  
Old 16-01-2008, 04:45 PM   #7
thuydaonguyen
Lớp 12
 
Tham gia ngày: 20-08-2007
Bài gởi: 481
Default

Ghi thêm:

Ở vài web khi đăng bài này thường đưa ảnh hoa mai trắng để minh họa thêm. Nhưng tôi đă nói rất rơ ở phần đầu bài là:
Mai trong bài viết không phải là loài mai vàng, mai trắng thuộc họ Ochnaceae thường trổ ở Nam bộ mỗi dịp xuân về.
Cho nên đưa những h́nh ảnh như vừa nói trên là nhầm lẫn.

Có thể v́ lời nhắn gủi này mà một bạn đọc có tên nick rongcoithit đă cất công đi đến chùa Phụng Sơn và chùa Giác Viên để chụp h́nh cây mai mù u và cung cấp thêm tư liệu cho bài soạn trên. Bạn ấy viết:

“Chùa Phụng Sơn (đường Ba Tháng Hai, quận 11), hiện có hai cây mai trắng. Điều thú vị là trái chín của nó lại ăn được - vị ngọt nhạt, không ăn phần hạt nhé, bạn có thể lấy trái rụng đem về ươm-. Năm rồi, ông già vợ tương lai của tôi ươm được 3 cây con trong số 7 trái. Mai trắng ở chùa Phụng Sơn có lá, hoa khá giống cây Mù u, nhưng khác ở chỗ thân thẳng, ít rẽ nhánh, thân không có những điểm lồi lên như Mù u (ảnh 1)

Ở chùa Giác Viên (đường Lạc Long Quân, quận 11) có gốc mai trắng rất lớn, nhưng lá và thân không giống những cây mai tại chùa Phụng Sơn. Mai trắng ở chùa Giác Viên. Chỉ có một cây thôi, nhiều người nhầm là có đến ba cây (hai cây bên cạnh là cây sung) (ảnh 2 và 3)

Riêng khu G̣ Cây Mai ở góc đường Hùng Vương và Nguyễn Thị Nhỏ, đang được Tiểu đoàn Kiểm soát quân sự thuộc Bộ CHQS TP.HCM quản lư.V́ tôi chưa đến thăm, nên không biết có c̣n gốc mai trắng nào không?...”


Thuydaonguyen rất cảm ơn bạn rongcoithit đă chia sẻ.






thuydaonguyen is offline  
Old 29-01-2008, 09:46 AM   #8
thongke1
Lớp 5
 
Tham gia ngày: 17-01-2007
Bài gởi: 55
Default

Mai trắng ở trong Nam bây giờ cũng không thấy nhiều. Phần lớn là mai vàng và đào. Có lẽ vì thế cứ nhắc đến mai là tớ lại liên tưởng đến những cành mai vàng tuyệt đẹp.
Ở miền Bắc có mai nhưng đó là loại mai trắng bông nhỏ cũng rất đẹp.
thongke1 is offline  
 


Điều Chỉnh
Xếp Bài

Quuyền Hạn Của Bạn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 11:20 AM.


Powered by: vBulletin , Jelsoft Enterprises Ltd.