Go Back   Diễn đàn nhà sách Sông Hương > KƯ TÚC XÁ > Lớp 12A - Vinh Sơn
Hỏi/Đáp Thành Viên Lịch T́m Kiếm Bài Trong Ngày Đánh Dấu Đă Đọc

 
 
Điều Chỉnh Xếp Bài
Old 26-05-2010, 11:06 AM   #1
tongcoc
Trung học
 
tongcoc's Avatar
 
Tham gia ngày: 02-11-2009
Đến từ: hồ... Xuân Hương
Bài gởi: 1,224
Arrow Hắn là một nhà thơ lớn!

Nhà hắn ở gần trại dê, hắn thường nh́n dê vào mỗi buổi sáng... Sức học của hắn thuộc loại tầm tầm. Anh vinh dự được học chung với hắn từ năm đầu của bậc Trung học Đệ nhất cấp, anh để ư hắn v́ hắn có khiếu về văn. Anh để ư không phải v́ anh phục hắn, mà v́ anh cho đó là những thằng dở hơi, thời đó anh cho rằng, liệu rồi sau này có thể lấy chữ đổi gạo ăn được không? Thế nhưng, càng lên lớp cao hơn năng khiếu của hắn càng phát triển nhiều hơn. Từ năm lớp Đệ Ngũ tức lớp 8 bây giờ, hắn làm báo tường và bắt đầu trổ ṃi làm thơ (ngẫu hứng làm thơ của hắn một phần nhờ vào những con dê đực mà hắn nh́n mỗi ngày), rồi hắn in thành những tập thơ. Và từ đó hắn mơ mộng hắn là một... nhà thơ lớn.

Phàm là một nhà thơ lớn th́ phải lăng mạn, phải iêu. Thế là hắn chọn EM làm "đối tác"! EM không đẹp nhưng EM có đôi g̣ má hồng đỏ, với ṿng 3 tṛn nhưng... lớn hơn các bạn cùng trang lứa, giống như những em ở Đà Lạt (có lẽ mấy em ĐL leo dốc nhiều nên mông bự ).

Hắn đưa EM vào thơ để chứng tỏ hắn yêu EM. EM ngưỡng mộ hắn từ đấy.

Rồi:
Cách mạng bùng lên
Rồi kháng chiến trường kỳ
Từ biệt mái trường hắn đi kinh tế mới
Có ai ngờ EM chợ Chiều cũng đi kinh tế mới.

25 năm sau bạn bè gặp lại nhau. Hắn đă trở thành nhà thơ lớn.
Hắn vẫn c̣n "quan tâm" đến EM nên mỗi lần gặp bạn cũ hắn thường hỏi thăm về EM. Hắn say sưa kể về EM, mối t́nh hắn cho là đẹp nhất. Hắn cho rằng iêu là chết trong ḷng một ít và ǵ ǵ nữa anh quên mất rồi... Mọi người tin như thế v́ thơ hắn đă từng in trên một tạp chí lớn - tạp chí Ấp hột vịt lộn - trong bài thơ đó hắn có đề tặng EM. Ôi, t́nh iêu của hắn đẹp quá! Mối t́nh của một nhà thơ lớn! Hắn ao ước gặp lại EM, bạn bè cũng ao ước giùm hắn. Và mối t́nh thơ mộng đó đă làm động ḷng Thánh Ala.

Hôm nay nhận được tin EM
Không tin được dù đó là sự thật.

Thông tin về EM từ địa đạo thành phố bay về Căn Cứ, rồi từ Căn Cứ dội về Vũng Bùn. Từ đó, hắn nhắn tin cho cả lớp, hắn muốn chia sẻ với bạn bè. Hắn mừng, bạn bè mừng, 38 năm gặp lại không mừng sao được?! Thấy hắn vui nên anh thiết kế một buổi cho hắn gặp lại người t́nh xưa. Hắn ừ liền, không suy nghĩ. Hắn là người đến sớm nhất của buổi gặp mặt đó, hắn ngồi chờ một ḿnh và... bấm bấm điện thoại, tội nghiệp hắn!

Rồi cái ǵ đến cũng phải đến, hắn gặp lại người t́nh xưa. Xúc động quá hắn đọc lại bài thơ "Lời xin lỗi t́nh xưa": Có đôi khi chợt nhớ/ Tôi và em t́nh xưa/ Giữa ḷng thời gian cũ/ Đă phôi pha bao giờ/ Đời vẫn là giấc mộng/ Vui buồn vẫn đầy vơi/ Xa lắm rồi người ơi/ Bao năm rồi không gặp/ Lời xin lỗi t́nh xưa/ Với em tôi c̣n thiếu/ V́ thơ không trả lại/ Nỗi ḷng em và tôi.

Bao năm rồi không gặp, nỗi nhung nhớ vẫn đau đáu, khắc khoải trong ḷng hắn. Hắn cảm ơn mọi người, cảm ơn tất cả những ai đă t́m được EM cho hắn, để nay hắn được nối lại mối t́nh xưa, được nói lời xin lỗi...

Đang lúc say men... t́nh, anh đă làm hắn giật ḿnh, anh hỏi hắn có vỡ mộng không khi gặp lại người t́nh xưa với h́nh dáng bên ngoài đă thay đổi: gương mặt đă có nếp nhăn, tóc đă bạc, ṿng 2 lớn hơn ṿng 3, v.v. Nhưng hắn khẳng định (từ phút 6:50 của video): "Ḿnh đâu có đặt vào vẻ đẹp bề ngoài đâu, cho nên ḿnh nghĩ rằng khi gặp lại bạn ḿnh, ḿnh vẫn nh́n lại h́nh ảnh đẹp của bạn ḿnh cách đây 38 năm. Hiện nay bạn ḿnh như thế nào th́ cái đó là do thời gian, do cuộc sống của con người đi theo thời gian nó phải vậy".

Trả lời như vậy là đẹp quá, đúng y sách vở!

Nhưng nói rứa có phải rứa hay không mới là vấn đề quan trọng. Câu hỏi trên của anh đă đưa hắn về với thực tại, gơ vào cái thực dụng đă bao năm ngủ im trong con người hắn. Sau khi về lại Vũng Bùn, nh́n gaume lo tần tảo thức khuya dậy sớm, việc trong ngoài quán xuyến một tay, hắn như tỉnh lại. Hắn tự nhủ, làm như vậy là ḿnh "bất hiếu" với gaume, ḿnh là một nhà thơ lớn th́ không thể có một mối t́nh với ṿng 2 lớn như thế được. Từ đó hắn chọn phương án... im lặng.

Bằng chứng ư?

Trong chủ đề Gặp lại người xưa...>> có đến 7 trang nhưng mà hắn chỉ tham gia 2 post, 2 post đó hắn đề cập đến chuyện đâu đâu, không ăn nhập ǵ đến chuyện gặp lại người t́nh xưa?! Trước đây, găy chiếc răng hắn cũng mần thơ (hắn là nhà thơ lớn mà!), nay th́ hắn chẳng ói ra được câu nào?!

Sau 10 ngày kể từ khi gặp lại người t́nh xưa, trong chuyến Đông du kư...>>, anh đă hỏi EM "hắn có gọi điện hay nhắn tin ǵ không?", EM lắc đầu thở dài. Sau chuyến Đông du kư khoảng 4 ngày (tức 2 tuần kể từ khi gặp lại người t́nh xưa), EM gọi điện cho anh thông báo: "hắn mới gọi điện hỏi thăm và... cũng vậy thôi!". Suốt từ đó đến ngày hôm qua (25/5) hắn mới gọi điện lại cho EM để... thông báo ngày đám cưới con gaphuonglam và... cũng vậy thôi!

Cụm từ "cũng vậy thôi" của EM sử dụng thật là hay!

Bỗng nhiên anh chợt nhớ đến bài thơ T́nh Già của Phan Khôi

Hai mươi bốn năm xưa, một đêm vừa gió lại vừa mưa
Dưới ngọn đèn mờ, trong gian nhà nhỏ, hai mái đầu xanh kề nhau than thở.
Ôi đôi ta t́nh thương th́ vẫn nặng, mà lấy nhau hẳn là không đặng;
Để đến rồi t́nh trước phụ sau, chi cho bằng sớm liệu mà buông nhau
Hay! Nói mới bạc làm sao chớ! Buông nhau làm sao cho nở?
Thương được chừng nào hay chừng nấy, chẳng qua ông trời bắt đôi ta phải vậy!
Ta là nhân ngăi, đâu phải vợ chồng, mà tính việc thủy chung?
Hai mươi bốn năm sau, t́nh cờ nơi đầt khách gặp nhau!
Đôi mái đầu đều bạc. Nếu chẳng quen lung, đố nh́n ra được!
Ôn chuyện cũ mà thôi. Liếc đưa nhau đi rồi! con mắt c̣n có đuôi.
tongcoc is offline  
Old 26-05-2010, 04:44 PM   #2
9ngon
Lớp 9
 
9ngon's Avatar
 
Tham gia ngày: 10-07-2007
Bài gởi: 187
Default

Nếu Mathi chê th́ để 9ngon "mần" cho
__________________
"Dạy tức là học hai lần."
(G. Guibe)
9ngon is offline  
Old 26-05-2010, 09:12 PM   #3
mathi
Trung học
 
mathi's Avatar
 
Tham gia ngày: 30-05-2007
Đến từ: Vũng Bùn
Bài gởi: 712
Talking

Hôm nay bị cúp điện bực...cả ḿnh.
Cơm chiều xong ṃ vô đây đọc bài phóng sinh sự của ông Tongcoc cười muốn rụng rún.
Trong bài thơ T́nh già của Phan Khôi, câu thơ này tuyệt hay:
Ôn chuyện cũ mà thôi. Liếc đưa nhau đi rồi! con mắt c̣n có đuôi.
__________________
Lời rao cho t́nh
mathi is offline  
Old 27-05-2010, 11:53 PM   #4
vitdet
Lớp 8
 
vitdet's Avatar
 
Tham gia ngày: 31-05-2007
Bài gởi: 140
Default

Trích:
Nguyên văn bởi tongcoc View Post
Nhà hắn ở gần trại dê, hắn thường nh́n dê vào mỗi buổi sáng... Sức học của hắn thuộc loại tầm tầm. Anh vinh dự được học chung với hắn từ năm đầu của bậc Trung học Đệ nhất cấp, anh để ư hắn v́ hắn có khiếu về văn. Anh để ư không phải v́ anh phục hắn, mà v́ anh cho đó là những thằng dở hơi, thời đó anh cho rằng, liệu rồi sau này có thể lấy chữ đổi gạo ăn được không? Thế nhưng, càng lên lớp cao hơn năng khiếu của hắn càng phát triển nhiều hơn. Từ năm lớp Đệ Ngũ tức lớp 8 bây giờ, hắn làm báo tường và bắt đầu trổ ṃi làm thơ (ngẫu hứng làm thơ của hắn một phần nhờ vào những con dê đực mà hắn nh́n mỗi ngày), rồi hắn in thành những tập thơ. Và từ đó hắn mơ mộng hắn là một... nhà thơ lớn.

Phàm là một nhà thơ lớn th́ phải lăng mạn, phải iêu. Thế là hắn chọn EM làm "đối tác"! EM không đẹp nhưng EM có đôi g̣ má hồng đỏ, với ṿng 3 tṛn nhưng... lớn hơn các bạn cùng trang lứa, giống như những em ở Đà Lạt (có lẽ mấy em ĐL leo dốc nhiều nên mông bự ).

Hắn đưa EM vào thơ để chứng tỏ hắn yêu EM. EM ngưỡng mộ hắn từ đấy.

Rồi:
Cách mạng bùng lên
Rồi kháng chiến trường kỳ
Từ biệt mái trường hắn đi kinh tế mới
Có ai ngờ EM chợ Chiều cũng đi kinh tế mới.

25 năm sau bạn bè gặp lại nhau. Hắn đă trở thành nhà thơ lớn.
Hắn vẫn c̣n "quan tâm" đến EM nên mỗi lần gặp bạn cũ hắn thường hỏi thăm về EM. Hắn say sưa kể về EM, mối t́nh hắn cho là đẹp nhất. Hắn cho rằng iêu là chết trong ḷng một ít và ǵ ǵ nữa anh quên mất rồi... Mọi người tin như thế v́ thơ hắn đă từng in trên một tạp chí lớn - tạp chí Ấp hột vịt lộn - trong bài thơ đó hắn có đề tặng EM. Ôi, t́nh iêu của hắn đẹp quá! Mối t́nh của một nhà thơ lớn! Hắn ao ước gặp lại EM, bạn bè cũng ao ước giùm hắn. Và mối t́nh thơ mộng đó đă làm động ḷng Thánh Ala.

Hôm nay nhận được tin EM
Không tin được dù đó là sự thật.

Thông tin về EM từ địa đạo thành phố bay về Căn Cứ, rồi từ Căn Cứ dội về Vũng Bùn. Từ đó, hắn nhắn tin cho cả lớp, hắn muốn chia sẻ với bạn bè. Hắn mừng, bạn bè mừng, 38 năm gặp lại không mừng sao được?! Thấy hắn vui nên anh thiết kế một buổi cho hắn gặp lại người t́nh xưa. Hắn ừ liền, không suy nghĩ. Hắn là người đến sớm nhất của buổi gặp mặt đó, hắn ngồi chờ một ḿnh và... bấm bấm điện thoại, tội nghiệp hắn!

Rồi cái ǵ đến cũng phải đến, hắn gặp lại người t́nh xưa. Xúc động quá hắn đọc lại bài thơ "Lời xin lỗi t́nh xưa": Có đôi khi chợt nhớ/ Tôi và em t́nh xưa/ Giữa ḷng thời gian cũ/ Đă phôi pha bao giờ/ Đời vẫn là giấc mộng/ Vui buồn vẫn đầy vơi/ Xa lắm rồi người ơi/ Bao năm rồi không gặp/ Lời xin lỗi t́nh xưa/ Với em tôi c̣n thiếu/ V́ thơ không trả lại/ Nỗi ḷng em và tôi.

Bao năm rồi không gặp, nỗi nhung nhớ vẫn đau đáu, khắc khoải trong ḷng hắn. Hắn cảm ơn mọi người, cảm ơn tất cả những ai đă t́m được EM cho hắn, để nay hắn được nối lại mối t́nh xưa, được nói lời xin lỗi...

Đang lúc say men... t́nh, anh đă làm hắn giật ḿnh, anh hỏi hắn có vỡ mộng không khi gặp lại người t́nh xưa với h́nh dáng bên ngoài đă thay đổi: gương mặt đă có nếp nhăn, tóc đă bạc, ṿng 2 lớn hơn ṿng 3, v.v. Nhưng hắn khẳng định (từ phút 6:50 của video): "Ḿnh đâu có đặt vào vẻ đẹp bề ngoài đâu, cho nên ḿnh nghĩ rằng khi gặp lại bạn ḿnh, ḿnh vẫn nh́n lại h́nh ảnh đẹp của bạn ḿnh cách đây 38 năm. Hiện nay bạn ḿnh như thế nào th́ cái đó là do thời gian, do cuộc sống của con người đi theo thời gian nó phải vậy".

Trả lời như vậy là đẹp quá, đúng y sách vở!

Nhưng nói rứa có phải rứa hay không mới là vấn đề quan trọng. Câu hỏi trên của anh đă đưa hắn về với thực tại, gơ vào cái thực dụng đă bao năm ngủ im trong con người hắn. Sau khi về lại Vũng Bùn, nh́n gaume lo tần tảo thức khuya dậy sớm, việc trong ngoài quán xuyến một tay, hắn như tỉnh lại. Hắn tự nhủ, làm như vậy là ḿnh "bất hiếu" với gaume, ḿnh là một nhà thơ lớn th́ không thể có một mối t́nh với ṿng 2 lớn như thế được. Từ đó hắn chọn phương án... im lặng.

Bằng chứng ư?

Trong chủ đề Gặp lại người xưa...>> có đến 7 trang nhưng mà hắn chỉ tham gia 2 post, 2 post đó hắn đề cập đến chuyện đâu đâu, không ăn nhập ǵ đến chuyện gặp lại người t́nh xưa?! Trước đây, găy chiếc răng hắn cũng mần thơ (hắn là nhà thơ lớn mà!), nay th́ hắn chẳng ói ra được câu nào?!

Sau 10 ngày kể từ khi gặp lại người t́nh xưa, trong chuyến Đông du kư...>>, anh đă hỏi EM "hắn có gọi điện hay nhắn tin ǵ không?", EM lắc đầu thở dài. Sau chuyến Đông du kư khoảng 4 ngày (tức 2 tuần kể từ khi gặp lại người t́nh xưa), EM gọi điện cho anh thông báo: "hắn mới gọi điện hỏi thăm và... cũng vậy thôi!". Suốt từ đó đến ngày hôm qua (25/5) hắn mới gọi điện lại cho EM để... thông báo ngày đám cưới con gaphuonglam và... cũng vậy thôi!

Cụm từ "cũng vậy thôi" của EM sử dụng thật là hay!

Bỗng nhiên anh chợt nhớ đến bài thơ T́nh Già của Phan Khôi

Hai mươi bốn năm xưa, một đêm vừa gió lại vừa mưa
Dưới ngọn đèn mờ, trong gian nhà nhỏ, hai mái đầu xanh kề nhau than thở.
Ôi đôi ta t́nh thương th́ vẫn nặng, mà lấy nhau hẳn là không đặng;
Để đến rồi t́nh trước phụ sau, chi cho bằng sớm liệu mà buông nhau
Hay! Nói mới bạc làm sao chớ! Buông nhau làm sao cho nở?
Thương được chừng nào hay chừng nấy, chẳng qua ông trời bắt đôi ta phải vậy!
Ta là nhân ngăi, đâu phải vợ chồng, mà tính việc thủy chung?
Hai mươi bốn năm sau, t́nh cờ nơi đầt khách gặp nhau!
Đôi mái đầu đều bạc. Nếu chẳng quen lung, đố nh́n ra được!
Ôn chuyện cũ mà thôi. Liếc đưa nhau đi rồi! con mắt c̣n có đuôi.
"Hắn" nhờ ... dê để thành nhà THƠ LỚN. C̣n "anh" nhờ "hắn" sẽ thành nhà VĂN ... CAO
__________________
Ai mua hột vịt lộn hôn?
vitdet is offline  
Old 28-05-2010, 12:12 AM   #5
vitdet
Lớp 8
 
vitdet's Avatar
 
Tham gia ngày: 31-05-2007
Bài gởi: 140
Default

Trích:
Nguyên văn bởi tongcoc View Post
Nhà hắn ở gần trại dê, hắn thường nh́n dê vào mỗi buổi sáng... Sức học của hắn thuộc loại tầm tầm. Anh vinh dự được học chung với hắn từ năm đầu của bậc Trung học Đệ nhất cấp, anh để ư hắn v́ hắn có khiếu về văn. Anh để ư không phải v́ anh phục hắn, mà v́ anh cho đó là những thằng dở hơi, thời đó anh cho rằng, liệu rồi sau này có thể lấy chữ đổi gạo ăn được không? Thế nhưng, càng lên lớp cao hơn năng khiếu của hắn càng phát triển nhiều hơn. Từ năm lớp Đệ Ngũ tức lớp 8 bây giờ, hắn làm báo tường và bắt đầu trổ ṃi làm thơ (ngẫu hứng làm thơ của hắn một phần nhờ vào những con dê đực mà hắn nh́n mỗi ngày), rồi hắn in thành những tập thơ. Và từ đó hắn mơ mộng hắn là một... nhà thơ lớn.

Phàm là một nhà thơ lớn th́ phải lăng mạn, phải iêu. Thế là hắn chọn EM làm "đối tác"! EM không đẹp nhưng EM có đôi g̣ má hồng đỏ, với ṿng 3 tṛn nhưng... lớn hơn các bạn cùng trang lứa, giống như những em ở Đà Lạt (có lẽ mấy em ĐL leo dốc nhiều nên mông bự ).

Hắn đưa EM vào thơ để chứng tỏ hắn yêu EM. EM ngưỡng mộ hắn từ đấy.

Rồi:
Cách mạng bùng lên
Rồi kháng chiến trường kỳ
Từ biệt mái trường hắn đi kinh tế mới
Có ai ngờ EM chợ Chiều cũng đi kinh tế mới.

25 năm sau bạn bè gặp lại nhau. Hắn đă trở thành nhà thơ lớn.
Hắn vẫn c̣n "quan tâm" đến EM nên mỗi lần gặp bạn cũ hắn thường hỏi thăm về EM. Hắn say sưa kể về EM, mối t́nh hắn cho là đẹp nhất. Hắn cho rằng iêu là chết trong ḷng một ít và ǵ ǵ nữa anh quên mất rồi... Mọi người tin như thế v́ thơ hắn đă từng in trên một tạp chí lớn - tạp chí Ấp hột vịt lộn - trong bài thơ đó hắn có đề tặng EM. Ôi, t́nh iêu của hắn đẹp quá! Mối t́nh của một nhà thơ lớn! Hắn ao ước gặp lại EM, bạn bè cũng ao ước giùm hắn. Và mối t́nh thơ mộng đó đă làm động ḷng Thánh Ala.

Hôm nay nhận được tin EM
Không tin được dù đó là sự thật.

Thông tin về EM từ địa đạo thành phố bay về Căn Cứ, rồi từ Căn Cứ dội về Vũng Bùn. Từ đó, hắn nhắn tin cho cả lớp, hắn muốn chia sẻ với bạn bè. Hắn mừng, bạn bè mừng, 38 năm gặp lại không mừng sao được?! Thấy hắn vui nên anh thiết kế một buổi cho hắn gặp lại người t́nh xưa. Hắn ừ liền, không suy nghĩ. Hắn là người đến sớm nhất của buổi gặp mặt đó, hắn ngồi chờ một ḿnh và... bấm bấm điện thoại, tội nghiệp hắn!

Rồi cái ǵ đến cũng phải đến, hắn gặp lại người t́nh xưa. Xúc động quá hắn đọc lại bài thơ "Lời xin lỗi t́nh xưa": Có đôi khi chợt nhớ/ Tôi và em t́nh xưa/ Giữa ḷng thời gian cũ/ Đă phôi pha bao giờ/ Đời vẫn là giấc mộng/ Vui buồn vẫn đầy vơi/ Xa lắm rồi người ơi/ Bao năm rồi không gặp/ Lời xin lỗi t́nh xưa/ Với em tôi c̣n thiếu/ V́ thơ không trả lại/ Nỗi ḷng em và tôi.

Bao năm rồi không gặp, nỗi nhung nhớ vẫn đau đáu, khắc khoải trong ḷng hắn. Hắn cảm ơn mọi người, cảm ơn tất cả những ai đă t́m được EM cho hắn, để nay hắn được nối lại mối t́nh xưa, được nói lời xin lỗi...

Đang lúc say men... t́nh, anh đă làm hắn giật ḿnh, anh hỏi hắn có vỡ mộng không khi gặp lại người t́nh xưa với h́nh dáng bên ngoài đă thay đổi: gương mặt đă có nếp nhăn, tóc đă bạc, ṿng 2 lớn hơn ṿng 3, v.v. Nhưng hắn khẳng định (từ phút 6:50 của video): "Ḿnh đâu có đặt vào vẻ đẹp bề ngoài đâu, cho nên ḿnh nghĩ rằng khi gặp lại bạn ḿnh, ḿnh vẫn nh́n lại h́nh ảnh đẹp của bạn ḿnh cách đây 38 năm. Hiện nay bạn ḿnh như thế nào th́ cái đó là do thời gian, do cuộc sống của con người đi theo thời gian nó phải vậy".

Trả lời như vậy là đẹp quá, đúng y sách vở!

Nhưng nói rứa có phải rứa hay không mới là vấn đề quan trọng. Câu hỏi trên của anh đă đưa hắn về với thực tại, gơ vào cái thực dụng đă bao năm ngủ im trong con người hắn. Sau khi về lại Vũng Bùn, nh́n gaume lo tần tảo thức khuya dậy sớm, việc trong ngoài quán xuyến một tay, hắn như tỉnh lại. Hắn tự nhủ, làm như vậy là ḿnh "bất hiếu" với gaume, ḿnh là một nhà thơ lớn th́ không thể có một mối t́nh với ṿng 2 lớn như thế được. Từ đó hắn chọn phương án... im lặng.

Bằng chứng ư?

Trong chủ đề Gặp lại người xưa...>> có đến 7 trang nhưng mà hắn chỉ tham gia 2 post, 2 post đó hắn đề cập đến chuyện đâu đâu, không ăn nhập ǵ đến chuyện gặp lại người t́nh xưa?! Trước đây, găy chiếc răng hắn cũng mần thơ (hắn là nhà thơ lớn mà!), nay th́ hắn chẳng ói ra được câu nào?!

Sau 10 ngày kể từ khi gặp lại người t́nh xưa, trong chuyến Đông du kư...>>, anh đă hỏi EM "hắn có gọi điện hay nhắn tin ǵ không?", EM lắc đầu thở dài. Sau chuyến Đông du kư khoảng 4 ngày (tức 2 tuần kể từ khi gặp lại người t́nh xưa), EM gọi điện cho anh thông báo: "hắn mới gọi điện hỏi thăm và... cũng vậy thôi!". Suốt từ đó đến ngày hôm qua (25/5) hắn mới gọi điện lại cho EM để... thông báo ngày đám cưới con gaphuonglam và... cũng vậy thôi!

Cụm từ "cũng vậy thôi" của EM sử dụng thật là hay!

Bỗng nhiên anh chợt nhớ đến bài thơ T́nh Già của Phan Khôi

Hai mươi bốn năm xưa, một đêm vừa gió lại vừa mưa
Dưới ngọn đèn mờ, trong gian nhà nhỏ, hai mái đầu xanh kề nhau than thở.
Ôi đôi ta t́nh thương th́ vẫn nặng, mà lấy nhau hẳn là không đặng;
Để đến rồi t́nh trước phụ sau, chi cho bằng sớm liệu mà buông nhau
Hay! Nói mới bạc làm sao chớ! Buông nhau làm sao cho nở?
Thương được chừng nào hay chừng nấy, chẳng qua ông trời bắt đôi ta phải vậy!
Ta là nhân ngăi, đâu phải vợ chồng, mà tính việc thủy chung?
Hai mươi bốn năm sau, t́nh cờ nơi đầt khách gặp nhau!
Đôi mái đầu đều bạc. Nếu chẳng quen lung, đố nh́n ra được!
Ôn chuyện cũ mà thôi. Liếc đưa nhau đi rồi! con mắt c̣n có đuôi.
Rồi:
Cách mạng bùng lên
Rồi kháng chiến trường kỳ

Không biết "hắn" có lấy chữ đổi gạo ăn được khống, chứ "anh" đă từng là vận động viên chạy nước rút ở đường Lê Lợi do chép nhạc (kiến thức thời trung học) để bán ở vỉa hè và bị "chúng nó" rượt chạy mất ... dép, sau đó "anh" phải chuyển qua làm "thợ lặn" cho Hưng điệu. Thấy mà ... thương.
__________________
Ai mua hột vịt lộn hôn?
vitdet is offline  
Old 28-05-2010, 12:34 AM   #6
tongcoc
Trung học
 
tongcoc's Avatar
 
Tham gia ngày: 02-11-2009
Đến từ: hồ... Xuân Hương
Bài gởi: 1,224
Default

Trích:
Nguyên văn bởi vitdet View Post
"Hắn" nhờ ... dê để thành nhà THƠ LỚN. C̣n "anh" nhờ "hắn" sẽ thành nhà VĂN ... CAO
Trích:
Nguyên văn bởi vitdet View Post
Rồi:
Cách mạng bùng lên
Rồi kháng chiến trường kỳ

Không biết "hắn" có lấy chữ đổi gạo ăn được khống, chứ "anh" đă từng là vận động viên chạy nước rút ở đường Lê Lợi do chép nhạc (kiến thức thời trung học) để bán ở vỉa hè và bị "chúng nó" rượt chạy mất ... dép, sau đó "anh" phải chuyển qua làm "thợ lặn" cho Hưng điệu. Thấy mà ... thương.
tongcoc is offline  
Old 28-05-2010, 12:56 AM   #7
tongcoc
Trung học
 
tongcoc's Avatar
 
Tham gia ngày: 02-11-2009
Đến từ: hồ... Xuân Hương
Bài gởi: 1,224
Default

Trích:
Nguyên văn bởi 9ngon View Post
Nếu Mathi chê th́ để 9ngon "mần" cho
Thấy "gái" là tươm tướp!
tongcoc is offline  
Old 28-05-2010, 12:56 AM   #8
mauhaucantho
Lớp 10
 
Tham gia ngày: 01-06-2007
Đến từ: Cần Thơ
Bài gởi: 289
Default

12:47PM 08/5/2010, trên diendan, khi nói về dongduky, garu đă có thơ rằng:


garu có đôi guốc
bỏ lâu rùi không đi
trụi lông mà điệu điệu
lỡ "bổ" coi kỳ kỳ
Bữa ni chui gầm chuồng
t́m đôi guốc thân thương
rửa sạch, xỏ chân thử
Hi hi, vừa như thường
Lopngulau không hiểu
(hiểu sợ mất ngulau)
rằng kư con gatrui
càng già càng "ấm đầu"

Ừa, gatrui đi guốc
để...vô bụng loto
... ... ... ... ... ...


Tại sao lại đi guốc vào bụng loto? V́ garu cảm nhận ngay sau lần gặp lại gaem - người là mối t́nh đầu, thậm chí duy nhất của loto - th́ loto đâm ra ngớ ngẩn. loto không đông du được không phải v́ "bận việc" mà là "bận ḷng"!

Nhớ lại năm 1976, garu phụ trách công tác giáo dục của P.20 (nay là P.14 - Q.10), tại một trường mầm non lớn nhất phường có cô giáo Lan xinh ơi là xinh. Lan yêu một thanh niên nhưng cả gia đ́nh không ủng hộ. Một buổi sáng, người ta chạy tới nhà cho garu hay cô ấy tự tử trong ca trực đêm tại trường. Khi garu chạy đến th́ Lan đă được đưa đi cấp cứu. Máu đỏ loang cả WC. Anh bảo vệ cho biết khi nghe tiếng té ngă và tiếng rên khẽ trong WC anh vội kêu cô giáo (trực cùng Lan) phá cửa vào th́ thấy Lan nằm trên nền gạch. Hiện trường cho ta h́nh dung: Lan đă đem vào WC chiếc ghế, đặt nó trước lavabo, ngồi trên ghế, mở ṿi nước rồi để tay ngay dưới ṿi nước mà cắt bằng lưỡi lam. "Sợ" cắt vậy không đủ chết, cô dùng hết sức đưa lưỡi lam lên cắt cổ ḿnh, nhưng lúc đó cô đă yếu nên chỉ bị rách da...và cô té xuống sàn, nước tràn ra lavabo làm cả WC loang màu đỏ. Lan được cứu sống. Gia đ́nh cô nhượng bộ cho cô lấy người ḿnh yêu. Nhưng đến lúc thực sự hồi phục, Lan trả lời cha mẹ rằng cô không muốn lấy anh ta nữa. garu hỏi cô: "Lan quyết chết v́ không thể sống mà thiếu người ấy kia mà, sao nay lại...?!". Lan cười buồn: "V́ khi mở mắt ra trong pḥng hồi sức, Lan chợt nhận ra ḿnh không yêu anh ấy nhiều đến thế!". Garu c̣n nhớ, Lan luôn đeo đồng hồ để che đi vết sẹo trên cổ tay. Cô trở nên trầm lặng hơn, khép kín tâm hồn hơn.
Mọi so sánh đều khập khễnh. Nhưng garu thấy rằng loto thực sự bối rối khi gặp lại người đă lưu lại trong kư ức học tṛ của loto những kỷ niệm về một t́nh yêu thơ ngây. Cái t́nh yêu thời "khi xưa ta bé", "ta yêu mà không nói", rồi lịch sử đột ngột sang trang và người ấy bặt vô âm tín...tất cả khiến EM trong trái tim loto luôn óng ánh bảy sắc cầu vồng - cái bảy sắc hư ảo mà lopngulau chúng ta biết khi ḥa với nhau nó trở thành KHÔNG MÀU - MỘT ÁNH SÁNGTRẮNG!

Từng đứa trong lopngulau đều từng yêu, "yêu có nói" và "yêu không nói". Nhưng chỉ một loto làm bạn bè chú ư v́ những "vần thơ cho EM". LOTO & EM! Ôi, THƠ T̀NH - T̀NH THƠ! Bao năm qua garu luôn mong mỏi lopngulau "t́m ra EM cho loto".

Thế rồi ngày ấy đă đến. Cả lopngulau reo lên và nghĩ ngay đến loto.
loto vui, rồi loto hơi mắc cở, rồi loto bối rối , rồi loto lẩm cẩm... lẩm cẩm đến nỗi bangoaicantho (nikname mới loto đặt cho garu) cảm thấy ái ngại. Sao vậy loto? Có ǵ tan vỡ trong ḷng nhà thơ lớn của lớp vậy?

H́nh như...bảy sắc cầu vồng đă ḥa với nhau và cái ánh - sáng - trắng - không - màu trong suốt đă làm cho loto nhận ra: h́nh như ḿnh không yêu EM say đắm, tha thiết như ḿnh vẫn tưởng!

Nhà thơ lớn năm nay 55 tuổi. Mối t́nh dành cho EM là 40 năm. EM có quyền tự hào về điều này!
garu cũng nh́n vào ánh sáng trắng và thành thật nói rằng: chưa ai thèm yêu garu lâu như vậy. Hic.
mauhaucantho is offline  
Old 28-05-2010, 01:30 AM   #9
mauhaucantho
Lớp 10
 
Tham gia ngày: 01-06-2007
Đến từ: Cần Thơ
Bài gởi: 289
Default


Ba mươi tám năm xưa, một đêm vừa gió lại vừa mưa
Dưới ngọn đèn mờ, trong gian nhà nhỏ, loto viết lời thơ than thở:
Ôi ta yêu EM sâu nặng, mà nói ra sao chẳng đặng;
Thà im lặng hoài nhớ nhau hơn là bị EM từ chối mà ḷng đau
Ô hay! Nói th́ dễ chớ quên EM làm sao cho nỡ?
Bặt tin EM tim ta nát bấy, đành an ủi ḿnh tại ông trời bắt đôi ta phải vậy!
Ta lấy vợ, EM lấy chồng. đâu hẹn chờ nhau mà tính việc thủy chung?
Ba mươi tám năm sau, trong quán bún ḅ ta gặp lại nhau!
Đôi mái đầu điểm bạc, dù xa đă lâu vẫn nh́n ra nhau được!
Chuyện cũ qua th́ thôi. Tiễn EM về nhà rồi! Thơ viết hoài chẳng xuôi!
__________________
mauhaucantho is offline  
Old 28-05-2010, 07:49 AM   #10
matmeo
Cao đẳng
 
matmeo's Avatar
 
Tham gia ngày: 25-06-2007
Đến từ: G̣ Mối
Bài gởi: 949
Default

Trích:
Nguyên văn bởi mauhaucantho View Post

Ba mươi tám năm xưa, một đêm vừa gió lại vừa mưa
Dưới ngọn đèn mờ, trong gian nhà nhỏ, loto viết lời thơ than thở:
Ôi ta yêu EM sâu nặng, mà nói ra sao chẳng đặng;
Thà im lặng hoài nhớ nhau hơn là bị EM từ chối mà ḷng đau
Ô hay! Nói th́ dễ chớ quên EM làm sao cho nỡ?
Bặt tin EM tim ta nát bấy, đành an ủi ḿnh tại ông trời bắt đôi ta phải vậy!
Ta lấy vợ, EM lấy chồng. đâu hẹn chờ nhau mà tính việc thủy chung?
Ba mươi tám năm sau, trong quán bún ḅ ta gặp lại nhau!
Đôi mái đầu điểm bạc, dù xa đă lâu vẫn nh́n ra nhau được!
Chuyện cũ qua th́ thôi. Tiễn EM về nhà rồi! Thơ viết hoài chẳng xuôi!
__________________
Đúng qúa, nhà thơ lớn đang chuẩn bị cho ra một bài thơ rất nhỏ.
Lopngulau hăy kiên nhẫn chờ đợi để thưởng thức.
__________________
Hăy làm cho cuộc sống đầy yêu thương nhân ái.
matmeo is offline  
 


Điều Chỉnh
Xếp Bài

Quuyền Hạn Của Bạn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 02:32 PM.


Powered by: vBulletin , Jelsoft Enterprises Ltd.