Go Back   Diễn đàn nhà sách Sông Hương > THẾ GIỚI SÁCH > Tủ sách tôn giáo
Hỏi/Đáp Thành Viên Lịch T́m Kiếm Bài Trong Ngày Đánh Dấu Đă Đọc

 
 
Điều Chỉnh Xếp Bài
Old 06-03-2010, 01:16 PM   #1
ammay_ngu
Lớp 6
 
Tham gia ngày: 07-02-2009
Đến từ: amidaphat
Bài gởi: 82
Gửi tin nhắn qua Yahoo chát tới ammay_ngu
Default “Khử một phần tập khí nhơ bẩn, được một phần lợi ích”

501. Thư trả lời cư sĩ Ôn Quang Hy (thư thứ ba)



Lá thư ông tự thố lộ ḿnh đă khởi dâm niệm ở Trùng Khánh Điện Ảnh Viện tôi đă nhận được rồi. T́nh niệm của con người như nước, lễ pháp như đê. “Nam nữ thọ thọ bất thân”[31], chính là thánh nhân đă ngừa trước chuyện “do trao - nhận đồ vật mà đụng chạm, chắc sẽ khởi lên ư niệm không trong sạch”. Muốn nắm tay th́ khi chưa nắm đă có chín phần dâm niệm rồi. Những nữ nhân khiêu vũ ấy mặc áo mỏng như the, như lượt, nam nữ ôm nhau mười mấy phút, tới lần thứ ba th́ đèn vặn mờ đi gần như chẳng thấy được ai. T́nh h́nh ấy hoàn toàn là hành vi cầm thú, nhưng khắp các ấp lớn đều ồ ạt dựng cờ gióng trống mở trường dạy khiêu vũ. Chánh phủ và các nhà giáo dục đều chẳng hỏi tới. Thế đạo nhân tâm c̣n mong chi tốt lành được nữa? Hăy nên nỗ lực đoạn trừ những thứ t́nh niệm chẳng đúng pháp ấy, như [người xưa] đă nói: “Khử một phần tập khí nhơ bẩn, được một phần lợi ích”.

Niệm Phật mà thấy các cảnh tượng th́ đối với cảnh ác chớ nên sợ hăi, chỉ nhiếp tâm chánh niệm, cảnh ấy liền tiêu. Với thiện cảnh chớ nên hoan hỷ, chỉ nhiếp tâm chánh niệm, ắt sẽ có sở đắc, tức là nghiệp tiêu, trí rạng. Nhưng [sở đắc] có cạn, có sâu, chớ nên sanh ư tưởng thỏa măn, cho là đă đầy đủ rồi, [không tu tập nữa]. Nhiếp tâm chánh niệm th́ thiện cảnh càng rơ rệt hơn hoặc liền biến mất, đừng quan tâm đến nó. Chỉ cốt sao niệm chẳng ĺa Phật, Phật chẳng ĺa niệm là được rồi. Thấy thiện cảnh tâm địa thanh lương, trọn chẳng có tâm vọng động, bộp chộp, chấp trước, cũng chẳng đoan chắc là đă nhập định. Biết rơ đấy chỉ là duy tâm sở hiện, chẳng phải là đối cảnh vô tâm.

“Chẳng nhờ đến phương tiện mà tâm tự được mở mang” nghĩa là niệm như con nhớ mẹ, đấy chính là phương tiện tối thượng, chẳng phải nhờ cậy vào các phương tiện khác! Ông hiểu lầm “không chấp trước” là “quét sạch” nên mới có [nhận định] tương phản với pháp được tạo lập ấy. “Như con nhớ mẹ” sao lại bảo là “quét sạch”? Nếu thánh cảnh hiện, biết cảnh ấy chỉ là duy tâm; hễ chấp trước th́ không phải là duy tâm. Do kẻ sơ tâm hễ thấy thánh cảnh, phần nhiều chẳng biết là duy tâm, nên sanh ḷng chấp trước. Hễ chấp trước th́ nếu không phải là hạng “được chút ít đă cho là đủ” th́ cũng là “bị ma dựa phát cuồng!” Do đó, kinh dạy: “Nếu tâm chẳng cho đó là thánh cảnh, bảo là ḿnh đă chứng th́ gọi là cảnh giới tốt lành. Nếu tưởng là thánh cảnh, liền bị vướng trong lũ ma, bị ma dựa phát cuồng”.

Ông là một gă si dại chẳng hiểu chuyện, há nên đem chuyện dụng công lúc thường ngày để sánh ví với sự đau xót, khẩn thiết dốc sức khi lâm chung lúc tướng địa ngục hiện! Như đứa con hiếu lúc b́nh thường nghĩ đến cha mẹ, tuy cực khẩn thiết, trọn chẳng thể buồn rầu, đau đớn bằng khi cha mẹ đă chết, chẳng màng đến thân mạng [của chính ḿnh] nữa! Ông hăy nên dựa theo sự tướng, chí thành khẩn thiết để tu. Nếu nói lư mà tâm thật sự chẳng thông th́ đă vừa vô ích mà c̣n tự bị tổn hại! Hễ cảnh hiện bèn khám nghiệm, ông bảo đấy là phân biệt; nhưng ông đă thấy được cảnh th́ khám nghiệm nó đâu có trở ngại ǵ? Người khám nghiệm chẳng khởi lên một phương pháp nào khác, vẫn là nhiếp tâm nơi Phật, chẳng để niệm thứ hai khởi lên.

Do ông chẳng biết cách khám nghiệm, tưởng rằng có cách khám nghiệm khác nên ngược ngạo biến thành phân biệt. Người niệm Phật trọn chẳng phải là kẻ lơ mơ, không phân biệt hiểu biết! Như gương soi vật, vật đến liền hiện bóng; vật đi sẽ không c̣n [h́nh bóng] nữa! Lời ông nói đều là chưa bị ma dựa lại muốn bị ma dựa, chứ đâu phải là nói về cách ngăn ngừa cho khỏi bị ma dựa! Do ông dùng cái tâm bộp chộp, vọng động gấp gáp muốn đạt được cảnh ấy nên đâm ra trở thành chướng ngại. Đang trong đại kiếp này, há nên chẳng chí tâm niệm Phật mà cứ vọng tưởng tơi bời, luận nói những lời xuông rỗng ư? Sự nguy hiểm trong Mật tông quả thật chẳng có bút mực nào có thể diễn tả được! Xin hăy giữ chết cứng Tịnh Độ để tu tŕ, nhường cho kẻ khác [tu các pháp khác] đều thành Phật. Xin hăy sáng suốt suy xét!

http://www.niemphat.net/Luan/aqvstam...stambien13.htm
__________________
Đă muốn liễu sanh tử ngay trong đời này th́ phải giữ vẹn luân thường, trọn hết bổn phận, dứt ḷng tà, giữ ḷng thành, đừng làm các điều ác, vâng giữ các điều lành, thật sự v́ sanh tử phát Bồ Đề tâm, dùng tín nguyện sâu tŕ danh hiệu Phật.(Ấn Quang Đại Sư)
www.tinhtong.com/
ammay_ngu is offline  
Old 06-03-2010, 02:31 PM   #2
ammay_ngu
Lớp 6
 
Tham gia ngày: 07-02-2009
Đến từ: amidaphat
Bài gởi: 82
Gửi tin nhắn qua Yahoo chát tới ammay_ngu
Default

Gấp muốn được nhất tâm bất loạn, tâm ấy chính là cái gốc cho ma dựa

512. Thư trả lời cư sĩ Ôn Quang Hy (thư thứ bảy)



Tánh t́nh ông đúng là hệt như trẻ nít. Lần trước tôi đă gởi cho ông một bức thư dài v́ sợ ông ham danh sẽ gia nhập quân đội hay tham dự chánh trường. [Trong lá thư ấy] đă cực lực bày tỏ lẽ lợi - hại, sao không lấy những lời bàn luận ấy để định hướng cho tương lai? Ông lại hận v́ [do tôi] bế quan nên chẳng thể chỉ dạy trọn khắp, lại than “mờ mịt không chỗ nương theo!” Nếu ông nghe lời tôi, sao lại “mờ mịt không chỗ nương theo” cho được? Ông không nghe lời tôi th́ sẽ mờ mịt không chỗ nương theo cho đến tận sau khi đă nhắm mắt. Gia cảnh ông may mắn không thiếu hụt, lẽ ra hăy nên trong lúc này càng thêm gắng sức tu tŕ nhằm mong khỏi bị mắc họa, lại cứ muốn đâm đầu vào hang họa để được cái hư danh chẳng đáng một tiếng than ư? Chẳng tính tới cái họa cùng cực là “đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn đọa trong ác đạo”; bệnh cuồng của ông có thể nói là cực cuồng!

Gia Ngôn Lục, Văn Sao chẳng phải là khai thị ư? Những sách trước kia và những cuốn sách rút gọn v.v… chẳng phải là khai thị ư? Nếu như ư ông, dẫu có bao nhiêu sách vở đến nỗi phải dùng lừa, lạc đà để chở tới chắc cũng chẳng vừa ư ông. Ông thật đúng là kẻ đáng thương! Xin hăy nhất tâm tŕ chú Đại Bi và danh hiệu Quán Âm để khỏi mắc phải các họa hoạn. Gần đây, ở đất Tô có mấy vị thiện nhân dạy người khác niệm Ma Lợi Chi Thiên Chú để bảo vệ chính ḿnh lẫn gia đ́nh, cầu thái b́nh. Họ đă in mười vạn tờ, tặng cho mỗi gia đ́nh ở nơi đây một tờ, tặng cho mỗi cơ quan từ thiện các nơi khác mỗi nơi chừng đó tờ, mong [những nơi ấy] sẽ phân phát giùm, lại c̣n in thêm nữa. Lời Bạt [trong tờ chú ấy] do Quang sửa chữa giùm cho họ. Họ muốn Quang kư tên cho người khác trông thấy sẽ tin tưởng; v́ thế, tôi thuận theo ư họ mà kư vào. Họ lại mời hai mươi người lành nhưng nghèo khổ thiếu cơm ăn đến hội từ thiện của họ để niệm chú ấy trong một trăm ngày, mỗi ngày cung cấp thức ăn và trả tiền tụng chú để họ có cái nuôi nấng gia đ́nh. [Việc này] đáng gọi là một hành động trọn đủ nhiều điều tốt đẹp. Đang trong cơn đại kiếp mênh mông này, chẳng phát tâm lợi người lợi vật một phen th́ khi ngọc lẫn đá đều cháy, há chẳng đành than xuông khi xưa đă lỡ làng ư? Nay gởi cho ông ba tờ, xin hăy niệm kèm thêm, ắt sẽ có cảm ứng chẳng thể nghĩ bàn.

Trong thư, ông thường than bận rộn, bận rộn v́ lẽ ǵ vậy? Thật sự là bận rộn bởi những chuyện vô vị! Từ xa mấy ngàn dặm đến đây gặp Quang chỉ v́ nghe danh, để rồi gặp xong một bữa bèn chẳng chịu ở lại nữa. Những điều cực chánh yếu trong suốt một đời Quang và đời ông, Quang đă đều chỉ hết cho ông rồi. Ngoài những điều ông xin hỏi ra, [tôi c̣n giải đáp thêm bằng] một bức thư dài, nhưng ông vẫn như chưa hề thấy một chữ nào mà cũng chẳng buồn nhắc tới. Lại cứ thường than thở thiếu duyên, đúng là nực cười đến cùng cực! Nếu có thể chết sạch ḷng [mong ngóng, khiêm hư] sát đất, y theo lời tôi th́ từ đây sẽ được vui sướng vô cùng. Nếu không, sẽ giống như gă câm nuốt phải Hoàng Liên[5], chịu đắng nhưng chẳng thể nói được! Xin hăy sáng suốt suy xét, đây là lời dặn ḍ cuối cùng của Quang!



513. Thư trả lời cư sĩ Ôn Quang Hy (thư thứ tám)



Ông vọng tưởng tơi bời mà vẫn gấp muốn được nhất tâm bất loạn, tâm ấy chính là cái gốc cho ma dựa. V́ thế, Quang nói: “Pháp môn Tịnh Độ trọng tại tín - nguyện”. Nếu tín - nguyện chân thật, thiết tha, dẫu chưa đắc nhất tâm vẫn có thể văng sanh. Nếu không có tín - nguyện, dẫu đắc nhất tâm, vẫn chẳng thể cậy vào tự lực để liễu sanh thoát tử! V́ thế, chẳng khuyên ông miệt mài cầu nhất tâm. Do ông vọng tưởng tơi bời, hễ cầu nhất tâm, nhất định sẽ bị ma dựa! Ông chẳng xét hiểu ư Quang, bèn nghĩ là “mặc kệ, miễn sao thuận tiện th́ thôi”. Những kẻ tùy tiện chuyện trước mắt chắc chắn chẳng phải là người tín - nguyện chân thiết! Nếu tín - nguyện chân thiết, quyết chẳng đến nỗi hờ hững tùy tiện để rồi đều chẳng được văng sanh. Lư vốn chẳng chướng, do ông coi vô lư là hợp lư nên tự sanh chướng ngại th́ c̣n oán trách ai?

Quán Âm Đại Sĩ chính là quá khứ cổ Phật. Nhà khảo chứng tầm mắt nhỏ tí như hạt đậu nhưng cứ nói bừa đạo lư! Há ông chẳng từng đọc phẩm Phổ Môn trong quyển bảy kinh Pháp Hoa, chương Quán Âm Viên Thông trong quyển sáu kinh Lăng Nghiêm? Đọc hai kinh ấy sẽ bật cười trước những lời lẽ của bọn khảo chứng. Sách [Quán Thế Âm Bồ Tát] Bổn Tích [Cảm Ứng] Tụng không ǵ chẳng nói rơ. Chỉ v́ ông tâm khí thô phù, trọn chưa hề hiểu rơ ngữ khí, ư nghĩa của đoạn văn trước lẫn đoạn văn sau, nên mới mờ mịt, không biết theo hướng nào! Ba cô con gái của vua Diệu Trang[6] là ngoa truyền. Cao Vương Kinh là ngụy kinh. Tụng kinh ấy th́ vẫn có công đức chẳng ít, do [trong ấy] có thật nhiều danh hiệu Phật. Kinh này đă lưu truyền từ thời Lục Triều[7]. Người thật sự thông hiểu Phật pháp chẳng đề xướng, nhưng muốn cho tục nhân gieo thiện căn nên cũng chẳng ra sức ngăn trở.

Ông thật đáng gọi là kẻ cuồng bậc nhất! Tâm vinh hoa trong cơi đời như sóng biển vỗ đập ào ào mà muốn ngay lập tức gió yên sóng lặng, lắng trong, bất động. Tâm gấp muốn cầu được bất động chính là cái gốc của mọi sự đua nhau dấy động đấy! Lại như nồi đă sôi trào, cứ tận lực tăng thêm lửa mà mong cho nó chẳng trào sùng sục, há có được chăng? Quang nói với ông toàn là những chuyện “lặng gió, rút bớt củi”, nhưng ông chẳng xét kỹ, vẫn cho là khuấy sóng, sôi trào thêm, há chẳng đáng buồn quá đỗi ư? Ông hăy đọc kỹ Văn Sao, Gia Ngôn Lục, ắt sẽ chẳng đến nỗi tự phụ bạc ông. Nếu không, đừng coi tôi là thầy, hăy bái vị cao minh [nào khác làm thầy], Quang cũng chẳng hỏi đến ông nữa!

http://www.niemphat.net/Luan/aqvstam...stambien14.htm
__________________
Đă muốn liễu sanh tử ngay trong đời này th́ phải giữ vẹn luân thường, trọn hết bổn phận, dứt ḷng tà, giữ ḷng thành, đừng làm các điều ác, vâng giữ các điều lành, thật sự v́ sanh tử phát Bồ Đề tâm, dùng tín nguyện sâu tŕ danh hiệu Phật.(Ấn Quang Đại Sư)
www.tinhtong.com/
ammay_ngu is offline  
 


Điều Chỉnh
Xếp Bài

Quuyền Hạn Của Bạn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 03:58 PM.


Powered by: vBulletin , Jelsoft Enterprises Ltd.