Go Back   Diễn đàn nhà sách Sông Hương > THẾ GIỚI SÁCH > Tủ sách tôn giáo
Hỏi/Đáp Thành Viên Lịch T́m Kiếm Bài Trong Ngày Đánh Dấu Đă Đọc

 
 
Điều Chỉnh Xếp Bài
Old 06-03-2010, 02:04 PM   #1
ammay_ngu
Lớp 6
 
Tham gia ngày: 07-02-2009
Đến từ: amidaphat
Bài gởi: 82
Gửi tin nhắn qua Yahoo chát tới ammay_ngu
Default Người đời nay trọn chẳng có duyên tu đạo như cổ nhân

Ấn Quang Pháp Sư Văn Sao Tam Biên

Quyển 3

Phần 2

Chuyển ngữ: Bửu Quang Tự đệ tử Như Ḥa

Giảo chánh: Minh Tiến & Huệ Trang



511. Thư trả lời cư sĩ Ôn Quang Hy (thư thứ sáu)



Đọc những ǵ ông nói, biết rơ ông tuy đọc Văn Sao, Gia Ngôn Lục mà vẫn y như cũ, chẳng chú ư tới chỗ khác biệt giữa Thiền và Tịnh. Nếu ông tin tưởng tới nơi tới chốn lời giải thích về giới hạn giữa Thiền và Tịnh, cần ǵ phải đi qua bảy tỉnh để cầu người quyết trạch[1] nữa ư? “Triệu Châu bát thập do hành cước” (Triệu Châu tám mươi tuổi vẫn hành cước[2]) là chuyện “quyết trạch kiến địa” trong nhà Thiền. Người niệm Phật chỉ nương theo ba kinh Tịnh Độ do đức Phật đă dạy, tín nguyện niệm Phật cầu sanh Tây Phương, cho nên chẳng cần phải lần lượt t́m người khai thị. Cổ nhân lập ngôn, mỗi vị đều có hạnh riêng, do ứng với căn cơ bất đồng nên nói ra những lời bất đồng. Hăy nên tự lượng chính ḿnh thuộc tư cách nào th́ mới chẳng hiểu sai ư nghĩa thật sự của những lời cổ nhân đă nói ra nhằm tương ứng với từng căn cơ!

Người đời nay trọn chẳng có duyên tu đạo như cổ nhân, thể lực của chính ḿnh yếu đuối, tâm lượng hẹp ḥi, nhỏ nhen, hoặc lại cuồng ngạo, trái nghịch; muốn kiếm được người hiểu biết, có đủ nhăn quan như cổ nhân th́ trong ngàn vạn kẻ khó kiếm được một, hai! Có được pháp môn cậy vào Phật lực để liễu sanh tử này mà vẫn cứ coi rẻ, toan hướng đến bậc tri thức thuộc những pháp môn cậy vào tự lực để t́m ṭi đường tắt liễu sanh tử th́ đă là chẳng biết lợi - hại! Huống hồ lỡ gặp phải các bậc đại quyền thị hiện những hạnh chẳng hợp với đạo ư? Nếu ông chết được si tâm vọng tưởng, chắc chắn sẽ có thể văng sanh Tây Phương ngay trong đời này. Nếu chưa tu mà đă muốn thấy được cảnh tốt đẹp ngay, chắc chắn mai sau sẽ có ngày bị ma dựa phát cuồng đấy!

Ví như mài gương, chất dơ mất đi, ánh sáng c̣n lại; lúc bụi nhơ chưa trừ sạch hết, làm sao có tướng tốt lành hiện ra cho được? Ông nói “hiện thời chưa thể nhất tâm, khi lâm chung sẽ khó thể đắc lực”, cũng là bàn luận theo kiểu chỉ biết nhặt nhạnh những lời cổ nhân đă nói, chứ chẳng tự lượng theo những ǵ chính ḿnh làm được! Ông vừa mới phát tâm, chỉ mong không có hết thảy những tạp niệm vô vị đă là rất khó khăn rồi. Sao lại muốn ngay trong khi ấy sẽ thấy được những tướng tốt đẹp vậy?như muốn cho trẻ gái mới vừa sanh ra liền đẻ được con, có lẽ ấy hay chăng? Nếu ông là hạng đại căn tánh túc căn đă chín muồi th́ cố nhiên chẳng khó khăn cho lắm. Nếu không, do gấp gáp [mong cầu] sẽ phát cuồng, vĩnh viễn cắt đứt thiện căn. Muốn báo ân bà nội là Sài lăo thái phu nhân và ân cha mẹ, nhưng chẳng chú ư nơi một pháp Niệm Phật, há chẳng phải là bỏ đại lợi ích để cầu tiểu lợi ích ư? Pháp Niệm Phật trọng tại ḷng từ của đức Phật gia bị, dẫu là hạng phàm phu đầy dẫy Hoặc nghiệp vẫn có thể nương theo Phật từ lực đới nghiệp văng sanh; hết thảy những pháp khác trọn chẳng có nghĩa này!

Ông nói năm sáu năm qua, từ sau khi ra trường, mắc bệnh xương khớp ră rời, gần như đă chết một nửa người. Có phải v́ [trong thuở c̣n đi học ấy] bạn bè đàn đúm tụ họp, cùng nhau đọc tiểu thuyết[3] đến nỗi chân tinh mất mát, thủ dâm liên tục, do vậy mới có hiện tượng ấy hay chăng? Đấy chính là căn bệnh chung của lũ học sinh trong hiện tại, trong mười đứa có đến tám chín đứa [vướng phải]. Do cha mẹ, thầy, bạn đều chẳng chịu nhắc đến, nên kẻ bị bệnh ngày thấy càng nhiều, chẳng thể ngăn dứt được! Do chuyện này, Quang liền cho in tám trăm cuốn Thọ Khang Bảo Giám. Hễ kẻ trẻ tuổi gặp Quang, Quang đều nói rơ lẽ lợi - hại với họ, bảo họ giữ ǵn thân thể đừng phạm. Dù là thủ dâm hay tà dâm đều phải nghiêm túc kiêng dè, đừng phạm; ngay như vợ chồng ăn nằm với nhau cũng phải có chừng mực, cũng như biết kiêng kỵ để khỏi đến nỗi bị mất mạng oan uổng! Nếu không, người cực tốt cũng vẫn có thể chết v́ chuyện này. Xúm nhau đổ thừa cho số mạng, chẳng biết tự ḿnh đă nộp mạng! Ông c̣n rất trẻ mà đă bị bệnh, hăy nên thường đọc sách ấy, cũng như bảo Đức Chánh thường đọc. Đôi bên răn nhắc lẫn nhau, ngơ hầu những đứa con đă sanh như Quân Tốn v.v… đều được mũm mĩm, trưởng thành, tánh t́nh hiền thiện, vợ chồng ông sống hạnh phúc đến già, cùng sanh Tây Phương.

Nói tới chuyện làm quan lớn hay làm giáo viên có chức vụ cao, mà nếu có thể thay đổi phong tục, dẫn dắt dân hướng đến chỗ nhân từ, sống lâu theo đúng lẽ thánh hiền, cố nhiên là điều vinh hạnh. Chứ nếu chỉ có thể giúp cho những chuyện phế kinh điển, phế hiếu, phế luân thường v.v… th́ địa vị càng lớn, tội nghiệp càng sâu, nhục nhă khôn cùng! Nếu ông vẫn coi chuyện bị [kẻ khác] đối xử lạnh nhạt là khổ th́ ông sẽ trở thành một kẻ chẳng biết tốt - xấu! Ông muốn mưu tính [có được địa vị quan lớn hay một chức vụ lớn trong ngành giáo dục] là để cầu danh hay là để hành đạo vậy? Nếu để hành đạo th́ hăy nên mưu tính, chứ để cầu danh th́ đừng nên mưu toan! Do ông c̣n có cơm ăn, tổ phụ (ông nội) của ông là Hưng Toàn Công âm đức chẳng ít; há có nên v́ cái danh xuông ấy mà chịu quỵ lụy kẻ khác, dẫu chẳng muốn gây nghiệp, há có được chăng? Ông hăy nên bỏ cái tâm ấy đi để sau này khỏi phải hối hận “cắn rốn không kịp”[4]. May là Đức Chánh hiền huệ, hăy nên bảo cô ta đọc kỹ Gia Ngôn Lục, Khuê Phạm, Lịch Sử [Cảm Ứng] Thống Kỷ, để trở thành bậc thầy khuôn mẫu cho nữ giới, mà con cái sanh ra sẽ đều thành hiền nhân, thiện nhân, may mắn chi hơn?

Gia cảnh ông khá dư dả, hăy nên in Lịch Sử Thống Kỷ bao nhiêu đó bộ để tặng cho đất Xuyên (Tứ Xuyên), ngơ hầu những tay hào kiệt dấy lên sau này đều biết “nhân quả báo ứng, sanh tử luân hồi cũng là nhiệm vụ trọng yếu khiến cho đời yên dân lành”. Nếu muốn in, hăy tiếp xúc với ông X… Mấy chục năm qua, Quang gởi cho Tứ Xuyên các thứ sách thật nhiều. Một là v́ đất Xuyên quá xa, cũng như do thầy tôi xuất gia tại núi Nga Mi. “Tinh tinh” nghĩa là “tỉnh ngộ, hiểu rơ”, ông dùng chữ ấy sao được? Ăn nói vẫn là lời lẽ hồ đồ, lại tự xưng là “chừng mực, tinh tinh đến cùng cực!” Dùng chữ hăy nên lưu tâm! Nói chung, ông đă quy y Phật pháp, ắt phải giữ vẹn luân thường, trọn hết bổn phận, dứt ḷng tà, giữ ḷng thành, đừng làm các điều ác, vâng giữ các điều lành. Lại c̣n phải thật v́ sanh tử, phát Bồ Đề tâm, dùng tín nguyện sâu tŕ danh hiệu Phật, quyết định cầu sanh Tây Phương Cực Lạc thế giới. Dùng những điều ấy để tự hành, lại c̣n dạy người, sẽ là đệ tử thật sự của đức Phật, đáng gọi “chẳng khiến đấng sanh ra ta phải hổ thẹn!” Nguyện ông và Đức Chánh cùng cố gắng th́ may mắn lắm thay!

http://www.niemphat.net/Luan/aqvstam...stambien14.htm
__________________
Đă muốn liễu sanh tử ngay trong đời này th́ phải giữ vẹn luân thường, trọn hết bổn phận, dứt ḷng tà, giữ ḷng thành, đừng làm các điều ác, vâng giữ các điều lành, thật sự v́ sanh tử phát Bồ Đề tâm, dùng tín nguyện sâu tŕ danh hiệu Phật.(Ấn Quang Đại Sư)
www.tinhtong.com/
ammay_ngu is offline  
Old 18-04-2010, 07:57 PM   #2
ammay_ngu
Lớp 6
 
Tham gia ngày: 07-02-2009
Đến từ: amidaphat
Bài gởi: 82
Gửi tin nhắn qua Yahoo chát tới ammay_ngu
Default

“noi theo pháp bậc thượng, chỉ đạt được bậc trung”

6. Đáp lời hỏi của Huyễn Tu Học Nhân



Hỏi: Chuyên tu tŕ danh, nguyện được Niệm Phật tam-muội, cầu sanh Tịnh Độ th́ dụng công ra sao?

Đáp: Dùng tín nguyện sâu để niệm Phật. Niệm Phật tam-muội cũng chẳng dễ ǵ đạt được, nhưng phải thường nên phát cái tâm ấy. Đấy gọi là “noi theo pháp bậc thượng, chỉ đạt được bậc trung”.

Hỏi: Có kẻ nói niệm ra tiếng, tŕ danh theo lối Truy Đảnh[9], có người bảo niệm Kim Cang tŕ, có người nói niệm thầm, có người bảo nhớ số, có người nói “tùy tức” v.v… Muốn đắc nhất tâm bất loạn th́ có nên chuyên tŕ một pháp hay không?

Đáp: Truy Đảnh dễ bị bệnh. Niệm lớn tiếng, nhỏ tiếng, niệm Kim Cang hay thầm niệm, đều tùy theo tinh thần của chính ḿnh mà điều chỉnh để dùng. Há nên chấp chết cứng một pháp đến nỗi bị bệnh ư? Tùy Tức chẳng bằng Tịnh Thính (lặng lẽ lắng nghe), bởi lẽ Tùy Tức không khéo th́ cũng bị bệnh, c̣n Tịnh Thính th́ chẳng bị bệnh!

Hỏi: Có lúc Kim Cang tŕ, có lúc niệm thầm, có lúc nhớ số, có lúc niệm theo lối Tùy Tức v.v… chẳng biết [niệm như vậy] có gây trở ngại cho nhất tâm hay không?

Đáp: Nhất tâm là do niệm, chứ không phải do âm thanh niệm Phật, sao lại bảo là trở ngại? Nhớ số cũng chỉ là nhớ khi động, chứ khi ngồi tịnh tọa chỉ nên niệm thầm, đừng nên lần chuỗi. Nếu lần chuỗi ắt bị tổn thương.

Hỏi: Hiện thời trong khi tịnh tọa, học nhân niệm ra tiếng bốn chữ hồng danh, nhiếp tâm niệm thiết tha, áp dụng phương pháp “tâm - miệng [niệm Phật] phân minh, rơ ràng để chấp tŕ, dùng tai lắng nghe”, hơi cảm thấy khinh an (nhẹ nhàng, dễ chịu). Con muốn tu sao cho đạt đến nhất tâm bất loạn th́ có thể chuyên hành pháp ấy ḥng đạt được hay không?

Đáp: Pháp ấy rất hay! Lúc tịnh tọa nên niệm thầm, niệm ra tiếng cũng được. Nhất tâm bất loạn là do tâm chuyên chú và khẩn thiết vậy!

Hỏi: Trong bộ Văn Sao cao quư của thầy, pháp Tùy Tức được cực lực đề xướng, nhưng chưa nói rơ cách niệm như thế nào? [Niệm Phật Tam Muội] Bảo Vương Luận ghi: “Có thể nương cậy lớn lao vào pháp này”, nhưng cũng chỉ nói: “Xưng danh hiệu Phật theo hơi thở”, con vẫn chưa hiểu rơ cách niệm như thế nào? Chỉ có sách Sức Chung Tân Lương ghi: “Tùy Tức Niệm Phật dùng khi thở ra chứ không dùng khi hít vào. Cứ mỗi một hơi thở ra là một câu, hoặc hai chữ đều được” Học nhân nghi rằng: Khi hít vào chẳng niệm, há chẳng phải là gián đoạn ư? Con thường thử luyện mỗi hơi thở ra là một câu, cảm thấy rất phí sức, mà niệm cũng chẳng rơ ràng cho lắm! Chỉ có khi hít vào niệm A Di, thở ra niệm Đà Phật th́ đă không gián đoạn, mà c̣n được rơ ràng, lại chẳng tốn sức. Chẳng biết cách niệm như vậy có được hay chăng? Hay là lúc hít vào th́ chẳng được niệm?

Đáp: Khi hít vào chẳng niệm, trong khi ấy sao lại nói là gián đoạn? Thở ra niệm một câu, hít vô bèn chẳng niệm; chứ khi hít vô lẫn thở ra đều niệm ắt sẽ bị tổn khí. Nếu chỉ niệm hai chữ th́ trong một hơi hít vô thở ra niệm một câu Phật hiệu sẽ chẳng trở ngại chi!

Hỏi: “Nhiếp trọn sáu căn, tịnh niệm tiếp nối”, hành tŕ như thế nào?

Đáp: Tông chỉ của Niệm Phật là sanh ḷng tin chân thật (tức Tín), phát nguyện thiết tha (tức Nguyện), chuyên tŕ Phật hiệu (tức Hạnh). Ba pháp Tín - Nguyện - Hạnh là tông chỉ của Niệm Phật. Phương pháp dụng công Niệm Phật hay nhất là “nhiếp trọn sáu căn, tịnh niệm tiếp nối”. “Nhiếp trọn sáu căn” là cái tâm niệm Phật chuyên chú nơi danh hiệu Phật, tức là nhiếp Ư Căn. Miệng phải niệm sao cho rơ ràng rành rẽ, tức là nhiếp Thiệt Căn. Tai nghe cho rơ ràng rành rẽ tức là nhiếp Nhĩ Căn. Ba căn ấy được nhiếp trong Phật hiệu th́ mắt quyết chẳng thể nh́n ngó loạn xạ. Khi niệm Phật nên buông rèm mắt xuống, tức là hạ thấp mí mắt xuống, chớ nên mở banh mắt. Mắt đă nhiếp rồi th́ mũi cũng chẳng thể ngửi loạn được, tức là mũi cũng được nhiếp! Thân phải cung kính tức là thân cũng bị nhiếp. Sáu căn đă nhiếp, chẳng tán loạn th́ tâm không vọng niệm, chỉ nghĩ đến Phật; đấy mới là tịnh niệm.

Hễ sáu căn không nhiếp th́ tuy niệm Phật trong tâm vẫn có vọng tưởng tơi bời, khó đạt được lợi ích thật sự. Nếu có thể nhiếp trọn sáu căn để niệm th́ gọi là “tịnh niệm tiếp nối”. Tịnh niệm đă có thể thường tiếp nối th́ nhất tâm bất loạn và Niệm Phật tam-muội sẽ đều có thể dần dần đạt được. Xin chú ư chỉ mong đạt được “nhiếp trọn sáu căn, tịnh niệm tiếp nối” th́ nghiệp sẽ tiêu, trí sẽ rạng, tâm địa sẽ khai thông, lo ǵ chẳng hiểu rơ nghĩa kinh nữa! Xin hăy gắng sức!



7. Đáp lời hỏi của cư sĩ Châu Văn San



Con có những điều thưa hỏi kể ra như sau, kính xin thầy chỉ bày. Công đức vô lượng!

1) Lăo pháp sư niệm Phật phát chí nguyện lớn lao như thế nào?

Đáp: Nguyện sanh Tây Phương, thấy Phật, nghe pháp, chứng Vô Sanh Nhẫn, trở vào Sa Bà phổ độ chúng sanh.

2) Thân người cầu liễu thoát đến nơi đâu?

Đáp: Đến Cực Lạc thế giới.

3) Phật nói: “Chúng sanh đều có trí huệ của Như Lai” là đă gộp cả Tín - Nguyện - Hạnh vào trong ấy hay chăng?

Đáp: Trí huệ của Như Lai không pháp nào chẳng bao gồm, nói trên phương diện chúng sanh th́ chỉ là Lư Tánh mà thôi, chớ nên hiểu lầm!

4) Chúng sanh cơi Sa Bà sanh vọng tưởng th́ là Ngă Kiến hay không phải Ngă Kiến?

Đáp: Vọng tưởng bao gồm hết thảy phàm t́nh, Ngă Kiến là [phàm t́nh] nặng nề nhất.

http://www.niemphat.net/Luan/aqvstam...stambien21.htm
__________________
Đă muốn liễu sanh tử ngay trong đời này th́ phải giữ vẹn luân thường, trọn hết bổn phận, dứt ḷng tà, giữ ḷng thành, đừng làm các điều ác, vâng giữ các điều lành, thật sự v́ sanh tử phát Bồ Đề tâm, dùng tín nguyện sâu tŕ danh hiệu Phật.(Ấn Quang Đại Sư)
www.tinhtong.com/
ammay_ngu is offline  
 


Điều Chỉnh
Xếp Bài

Quuyền Hạn Của Bạn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 10:13 PM.


Powered by: vBulletin , Jelsoft Enterprises Ltd.