Go Back   Diễn đàn nhà sách Sông Hương > CLB SÁCH XƯA & NAY > Bản tin > Bản tin số 13
Hỏi/Đáp Thành Viên Lịch T́m Kiếm Bài Trong Ngày Đánh Dấu Đă Đọc

 
 
Điều Chỉnh Xếp Bài
Old 17-06-2007, 08:15 PM   #1
adminclb
Lớp 12
 
Tham gia ngày: 26-05-2007
Bài gởi: 492
Default Thế nào là cúng dường Phật?

THẾ NÀO LÀ CÚNG DƯỜNG PHẬT?


Là người Phật Tử hẳn ai cũng đă từng Bố thí, Cúng Dường, xem đó như là một việc làm cần thiết nhằm tích phúc cho ḿnh và con cháu. Có một số người khi cúng dường thường chọn đối tượng nào mà phước đức trả lại gấp trăm, gấp ngh́n lần, bởi tội ǵ cùng một số vốn bỏ ra mà lại không tính nơi đầu tư để lúc nhận lại con số sẽ được nhân lên? Từ suy nghĩ đó, họ đă bỏn xẻn với người nghèo, thậm chí c̣n sẵn sàng bóc lột kẻ dưới tay, với người thân đôi khi cũng tính toán, mà lại sẵn sàng mang tài sản đi cúng chùa, độ tăng, v́ thấy Phật dạy những nơi này là "ruộng phúc của bá tánh", người cúng dường sẽ được "phước đức vô lượng", thậm chí có người c̣n nhầm lẫn, tạo Phước Đức mà tưởng là Công Đức như trường hợp vua Lương Vơ Đế ngày trước.
Nói về Cúng Dường, ta thấy Kinh Diệu Pháp Liên Hoa viết: Những người nghe pháp "cởi Y Báu để cúng Phật". Nàng Long Nữ nhờ “cúng dường hột châu báu có giá trị bằng cơi tam thiên” nên khi Phật nhận, nàng bèn thành Phật ngay lập tức! (tr.333).Vô số Phạm Thiên cũng "mang cung điện đến để xin Phật nạp thọ". Kinh Hoa Nghiêm trong Phổ Hiền Thập Nguyện cũng viết: "Rộng sắm đồ cúng dường". Kinh Duy Ma Cật th́ Trưởng Giả Tử Thiện Đức cũng "mở chuỗi Anh Lạc giá trăm ngh́n lượng vàng dâng lên cho Cư Sĩ Duy Ma Cật". Chính Đức Thích Ca cũng nói rằng ḿnh đă từng: "Bố thí thành quách, lâu đài, kiệu cán, vợ con..."nên mới được thành Phật. Thậm chí trong Kinh c̣n mô tả có vị "đốt ngón tay, đốt thân" để cúng dường.
Và rồi, phải chăng với vô số đồ Cúng Dường đó mà Cơi Phật trong Kinh A Di Đà được mô tả: "Lại trong cơi Cực Lạc có bảy từng bao lơn, bảy từng mành lưới, bảy từng hàng cây đều bằng bốn chất báu bao bọc giáp ṿng. Lại trong cơi Cực Lạc có ao bằng bảy chất báu, trong ao đầy dẫy nước đủ tám công đức, đáy ao thuần dùng cát vàng trải làm đất. Vàng, bạc, lưu ly, pha lê hiệp thành thềm, đường bốn bên ao, trên thềm đường có lầu gác cũng đều nghiêm sức bằng vàng, bạc, lưu ly, pha lê, xa cừ, xích châu, mă năo..."?
Quả thật, liên kết những đoạn Kinh đó với nhau, ta thấy đây là một nghi vấn rất lớn làm cho những người tôn sùng Đạo Phật mấy cũng phải ngại ngùng, bối rối khi bị chất vấn, bởi cứ nh́n diễn tiến th́ thấy rằng: Phật xúi mọi người XẢ của cải, nói rằng: "bố thí th́ sẽ được phước đức vô lượng." Mà lời của Phật luôn là "lời nói chắc thật", làm cho nhiều người nghe thế sinh ḷng Tham, xả vàng bạc, châu báu, nhà cửa... để Cúng Dường, rồi chính Ngài lại nhận hết để trang hoàng cho cơi nước của ḿnh, nên Phật Quốc nh́n đâu cũng thấy đầy dẫy của báu như thế! Nếu sự thật như thế th́ Đạo Phật chân chính ở chỗ nào? Nếu không th́ phải hiểu ra sao?
Nếu chúng ta từng nghe câu: "Ly Kinh nhất tự, đồng ma thuyết. Y Kinh giải nghĩa tam thế Phật oan", th́ đây là một trong những trường hợp "Y Kinh giải nghĩa" điển h́nh làm oan cho Ba đời Phật! Thật vậy, ngày xưa, khi Phật c̣n tại thế, thậm chí muối c̣n không được để dư qua đêm, tức là chỉ xin vừa đủ độ nhật mà thôi. Đức Thích Ca c̣n mặc Y bằng vải liệm thây người chết mà thiên hạ vất đi. Tăng phường th́ mặc y hoại sắc, đi chân trần. Ăn, th́ đi khất thực để được cho ǵ th́ ăn nấy, mục đích hạn chế sự thèm ăn và coi thực phẩm như thuốc để "nuôi cái thân chín lỗ" như lời kệ trong Kinh Đại Bát Niết Bàn:

"Ăn ít, biết đủ.
Như chim bay không.
Dấu không thể t́m".
Tài sản qúy nhất của người tu hành là cái Tâm Bồ Đề, không có tài sản vật chất, không tích lũy nên cuộc sống của các Ngài nhẹ nhàng như bài kệ được cho là của Đức Di Lạc:
"B́nh bát cơm ngàn nhà.
Thân chơi muôn dặm xa.
Mắt xanh, xem người thế.
Mây trắng hỏi đường qua"
Kinh Kim Cang, viết về sinh hoạt trong một ngày của Đức Thích Ca: "Lúc đó, gần đến giờ ăn, đức Thế Tôn đắp y, cầm bát vào thành lớn Xá Vệ mà khất thực. Trong thành ấy, Đức Phật theo thứ tự ghé từng nhà khất thực xong, trở về Tịnh xá, dùng cơm rồi cất y bát, sau khi rửa chân xong, Đức Phật trải ṭa mà ngồi". Rơ ràng Ngài và Tăng phường vẫn sống đơn sơ, thanh đạm, đâu có thấy kiệu xe, vơng lộng, nói chi đến chất chứa vàng bạc?
Thật vậy, Đức Thích Ca đă bỏ hoàng cung là nơi có đầy đủ ngọc, ngà, châu báu, để chọn cuộc sống tu hành khắc khổ, lẽ nào khi đắc đạo lại quay ra thu gom của bá tánh? V́ vậy, để làm rơ pháp này có lẽ chúng ta cần t́m hiểu xem Phật là ǵ? "Nước Phật A Di Đà" đó ở đâu? H́nh thành như thế nào ? Châu báu đó là những ǵ? V́ nếu không th́ e rằng sự hiểu lầm sẽ kéo dài đến muôn đời, v́ người đời sẽ cho rằng chỉ những người giàu có, dư thừa vàng bạc châu báu đem hiến cho Phật mới thành Phật được, những người nghèo lấy đâu ra châu báu để "cúng dường" th́ có tu bao nhiêu kiếp cũng vô ích mà thôi!
Có lẽ mấu chốt cần làm sáng tỏ ở đây trước hết là từ PHẬT.
Như những bài trước đây đă trích dẫn lời Kinh, th́ Phật là "t́nh trạng giải thoát", là h́nh ảnh tượng trưng của nhiều pháp lành tập hợp lại, mỗi pháp là một Tướng, gom đầy đủ th́ thành ra một Thân Phật. Như vậy, Phật đâu có phải là một con người có thân thịt như chúng ta? Những tướng đó nhằm mô tả
adminclb is offline  
Old 22-07-2010, 02:26 PM   #2
tamnhumatho
Mẫu giáo
 
Tham gia ngày: 22-07-2010
Bài gởi: 1
Default

CÚNG DƯỜNG TAM BẢO

I.- MỞ ĐỀ

Thấy người làm việc lành việc phải, ḿnh tán thán bằng lời, hoặc góp một phần công, giúp một phần của để thành tựu công việc lành ấy. Quả là người này đă có ḷng lành đáng quí đáng mến. Huống nữa, Tam Bảo là cây cầu đưa chúng sanh từ bến mê qua bờ giác, Tam Bảo là con thuyền cứu vớt chúng sanh đang ch́m trong bể khổ đưa đến bờ Niết-bàn, Tam Bảo là ngọn đèn sáng soi đường cho chúng sanh khỏi lạc trong rừng tối vô minh.

Người phát tâm tán trợ bồi bổ tô đắp cho Tam Bảo thường c̣n ở thế gian th́ công đức biết bao kể xiết. V́ Tam Bảo thường c̣n ở thế gian, chúng ta phát tâm cúng dường, quả là việc làm tự lợi lợi tha đầy đủ.

II.- ĐỊNH NGHĨA

Cúng dường là nuôi dưỡng khiến Tam Bảo hằng c̣n ở đời. Tất cả những sự bảo bọc giúp đỡ ǵn giữ để Tam Bảo thường c̣n đều gọi là cúng dường. Tam Bảo là Phật, Pháp và Tăng. Phật đă quá khứ, chỉ c̣n lại h́nh tượng. Pháp bắt nguồn từ chữ Phạn đến chữ Hán c̣n nằm sẵn trong kho tàng nhà chùa. Tăng là những tu sĩ tu theo Phật học chánh pháp. Chính những vị này có bổn phận ǵn giữ h́nh tượng Phật c̣n, phiên dịch giảng giải chánh pháp. Tam Bảo đều quí kính, song hệ trọng nhất là Tăng. Nếu không có Tăng ai ǵn giữ chùa chiền, ai giảng dạy chánh pháp? Thế nên, cúng dường Tam Bảo là nói chung, mà hệ trọng là Tăng. Tăng chúng c̣n là Tam Bảo c̣n, Tăng chúng mất th́ Tam Bảo cũng vắng bóng. V́ thế mọi sự cúng dường đều đặt nặng vào Tăng, với mục đích Tam Bảo tồn tại ở nhân gian.

III.- CÚNG DƯỜNG SAI LẠC

Thế mà có những người cúng dường một cách lệch lạc mất hết ư nghĩa cúng dường. Như có một Phật tử đi chùa đến thầy Trụ tŕ xin cúng năm đồng, liền đó được nghe hỏi “cầu cái ǵ”, Phật tử ngơ ngác. Thầy Trụ tŕ hỏi thêm “cầu an hay cầu siêu”, Phật tử bóp đầu suy nghĩ đáp “cầu siêu”, rồi biên một dọc tên vào sổ cầu siêu. Phật tử này như thế, Phật tử khác cũng thế. Đă thành thông lệ, cúng chùa là phải cầu siêu hay cầu an. Cầu an cầu siêu cho bản thân ḿnh, cho gia đ́nh ḿnh, cho thân thuộc ḿnh, sự cúng ấy quả là v́ ḿnh. V́ ḿnh mà đi chùa, v́ ḿnh mà cúng chùa đích thực là tham lam ích kỷ. Nếu mang một tâm niệm tham lam ích kỷ đến với đạo, chưa xứng đáng một Phật tử. Cái hư dở này tại ai? Chính tại người hướng dẫn đă chỉ lối sai lạc.

Đến phần ông thầy, do Phật tử cầu siêu cầu an nên có tiền. Đồng tiền này sau một thời kinh cầu nguyện xong, ông tự coi như trọn quyền sử dụng không có tánh cách e dè sợ sệt ǵ cả. Nếu một buổi lễ cầu nguyện được Phật tử cúng nhiều tiền, thế là ông mặc t́nh phung phí, v́ tự cho do công tụng cúng của ḿnh mà được. Thế th́ đời tu hành cốt v́ giác ngộ giải thoát, vô t́nh trở thành người tụng kinh mướn. Người tu cốt xả phú cầu bần, xả thân cầu đạo, biến thành kẻ thụ hưởng. Trái với mục đích xuất gia, trở thành kẻ hư hèn, chính v́ nhận đồng tiền phi pháp. Cầu nguyện là một điều phụ thuộc nhỏ nhít trong Phật pháp, v́ nó không phải là chân lư. Thế mà, người ta thổi phồng nó lên, để rồi cả đời người tu gần như hết tám mươi phần trăm (8O%) Phật sự đều nằm trong những lễ cầu nguyện. Truyền bá một điều không phải chân lư, ắt hẳn chánh pháp phải chịu suy đồi. Người có trách nhiệm hướng dẫn Phật tử mà một bề cổ xúy cho sự cầu cúng, là đưa họ vào rừng sâu mê tín, gây thêm ḷng tham lam ích kỷ cho họ. Quả là kẻ tạo thêm tội lỗi, chớ không phải người tu hành.

IV.- CÚNG DƯỜNG ĐÚNG PHÁP

Người Phật tử chân chánh khi phát tâm cúng dường Tam Bảo, chỉ v́ mong cho Tam Bảo thường c̣n ở thế gian để đưa chúng sanh ra khỏi đau khổ mê lầm. Nếu đến chùa, Phật tử cúng năm mười đồng, Tăng, Ni có hỏi cầu điều ǵ, Phật tử nên thưa: “Chúng tôi chỉ cầu mong chư Tăng, chư Ni nhận món tịnh tài này để có phương tiện an ổn tu hành, hầu truyền bá chánh pháp lợi ích chúng sanh.” Chỉ v́ Tam Bảo v́ chúng sanh mà cúng dường, đây là tâm hồn cao thượng quảng đại vị tha. Làm việc bố thí cúng dường cao đẹp như vậy công đức làm sao giới hạn được. V́ Tam Bảo thường c̣n ở thế gian để làm lợi ích cho chúng sanh, trong chúng sanh đă có bản thân ḿnh và thân quyến ḿnh rồi. Quên ḿnh chỉ nghĩ đến toàn thể chúng sanh, không phải ḷng lợi tha vô bờ bến là ǵ? Với một ḷng vị tha rộng lớn như vậy, dù một số tiền nhỏ, một vật dụng mọn đem cúng dường cũng là phước đức vô biên. Cho nên nói “Phật dụng tâm”.

Tăng, Ni nhận sự cúng dường chân chánh của Phật tử, tự nhiên thấy ḿnh có một trọng trách lớn lao vô cùng. Làm sao tu hành tinh tiến? Làm sao truyền bá chánh pháp lợi ích chúng sanh? Để xứng đáng thọ nhận những thứ cúng dường của Phật tử, chỉ cần nỗ lực tu hành, cố gắng học tập để hiện tại và vị lai làm lợi ích chúng sanh. Nếu hiện đời, Tăng, Ni, không làm tṛn hai việc này, có thể mai kia phải mang lông đội sừng để trả nợ tín thí. Biết như thế, hiểu như thế, Tăng, Ni làm sao dám lơi lỏng lơ là trong việc tu hành học tập. Thế là, nhờ sự cúng dường chân chánh của Phật tử thúc đẩy Tăng, Ni đă cốù gắng càng cố gắng hơn trong nhiệm vụ thiêng liêng cao cả của chính ḿnh. Thấy ḿnh thiếu nợ, mới cố gắng lo đền trả bằng cách nỗ lực tu hành và độ sanh, đây là mục tiêu đức Phật bắt Tăng, Ni thọ nhận đồø cúng dường của Phật tử. Tăng, Ni là người có bổn phận hướng dẫn tín đồ cúng dường chân chánh đúng pháp th́, cả thầy tṛ đều cao thượng và lợi ích lớn. Chúng ta phải gan dạ đập tan những tập tục sai lầm, đừng v́ quyền lợi, đừng v́ cảm t́nh, khiến cho chánh pháp đi lần vào chỗ mờ tối suy tàn. Chúng ta là người lănh đạo, không phải là kẻ theo đuôi tín đồ để cầu được nhiều lợi dưỡng. Đă dám bỏ nhà đi tu, tức là dám nhận chịu mọi sự đói rách nghèo nàn, mọi sự gian truân khó khổ, vô lư v́ sự ăn mặc mà đi ngược lại sơ tâm siêu thoát của ḿnh.

Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa chúng tôi hoàn toàn phủ nhận sự cầu nguyện. Chúng ta thấy rơ cầu nguyện chỉ là trợ duyên nhỏ xíu, kẻ đối tượng cầu nguyện chỉ được lợi ích một hai phần mười, như trong kinh nói. Chúng ta đă thừa nhận “nhân quả nghiệp báo” là chân lư th́ sự cầu nguyện là ngoại lệ, có kết quả cũng tí xíu thôi. Cổ vũ cho điều phi chân lư, để cho người xao lăng chân lư, là việc làm trái với chánh pháp. V́ ḷng hiếu thảo của Phật tử, buộc ḷng chúng ta phải cầu nguyện, khi cầu nguyện chúng ta phải cảnh cáo rằng: “Việc làm này là phụ thuộc không đáng kể, kết quả ít lắm.” Có thế mới khỏi lệch lạc trên con đường hoằng hóa lợi ích chúng sanh. Đă thấy cầu nguyện là việc phụ, chúng ta đừng v́ nó làm mất th́ giờ tu học của Tăng, Ni, làm mất th́ giờ truyền bá chánh pháp.

V.- LỢI ÍCH CÚNG DƯỜNG

Cúng dường Tam Bảo được lợi ích tùy tâm niệm người Phật tử. Nếu v́ ḿnh và thân thuộc ḿnh mà cúng dường, phước đức cũng theo tâm lượng hẹp ḥi ấy. Nếu v́ Tam Bảo thường c̣n và lợi ích chúng sanh, phước đức sẽ theo tâm lượng rộng răi thênh thang này. Người Phật tử chân thật th́, bao giờ hay bất cứ việc ǵ cũng v́ lợi ích chúng sanh. Đừng khi nào để lệch lạc mục tiêu tối thượng ấy. Chư Phật ra đời cũng v́ chúng sanh, truyền bá chánh pháp cũng v́ chúng sanh, chúng ta đền ơn chư Phật cũng v́ cứu độ chúng sanh. Đó là tâm niệm rộng lớn cao cả của người tu theo đạo Phật. V́ chúng sanh mà cúng dường Tam Bảo, quả thật người Phật tử sống đúng chánh pháp, hành đúng chánh pháp. Hành động đúng chánh pháp th́ công đức lượng đồng với chánh pháp, nghĩa là kiếp kiếp đời đời không mất. Nếu dạy Phật tử làm phước tạo công đức, Tăng, Ni nên dạy đúng tinh thần này.

VI.- KẾT LUẬN

Chúng ta tu theo đạo Phật là đi trên con đường sáng, ánh sáng giác ngộ đến đâu th́ bóng đêm mê lầm tan đến đấy. Mê tín là một bóng đêm, giác ngộ là ngọn đèn sáng. Bóng đêm và ánh sáng hai cái không thể có đồng thời. Nếu sáng th́ không tối, hoặc tối th́ không sáng. Có giác ngộ là không có mê tín, có mê tín th́ không có giác ngộ. Nếu chứa chấp mê tín là chúng ta đă phản bội với đạo giác ngộ. Trong đạo giác ngộ quả thật không có mê tín. Học đạo và truyền đạo giác ngộ, chúng ta cương quyết dẹp hết bóng đêm mê tín. Có được như vậy mới gọi là người trung thực với chánh pháp. Bằng ấp ủ nuôi dưỡng chứa chấp mê tín, dù kẻ ấy mỗi ngày cúng Phật trăm lần vẫn là kẻ phá hoại chánh pháp. Thà là chúng ta cam chịu chết đói, quyết không v́ lợi dưỡng mà làm những điều mê tín, dẫn dắt người đi trên đường mê tín. Đă thừa nhận ḿnh là Phật tử, quyết định không v́ ḷng tham để bị một số người lợi dụng dẫn đi con đường mê tín.
tamnhumatho is offline  
Old 28-07-2010, 04:51 PM   #3
tonglycun
Lớp 2
 
Tham gia ngày: 26-07-2010
Bài gởi: 10
Default

Trích:
Nguyên văn bởi adminclb View Post


Tài sản qúy nhất của người tu hành là cái Tâm Bồ Đề, không có tài sản vật chất, không tích lũy nên cuộc sống của các Ngài nhẹ nhàng như bài kệ được cho là của Đức Di Lạc:
"B́nh bát cơm ngàn nhà.
Thân chơi muôn dặm xa.
Mắt xanh, xem người thế.
Mây trắng hỏi đường qua"
Như thế mới là chân tu!

Nhưng oái oăm thay! Có những kẻ "mượn đạo tạo đời"-xây dựng chùa chiền để kinh doanh đă làm cho một số người có cái nh́n không tốt đối với các bậc tu hành trong đó có những bậc chân tu.

thay đổi nội dung bởi: tonglycun, 11-08-2010 lúc 04:16 PM.
tonglycun is offline  
Old 17-08-2010, 01:29 PM   #4
doan0383
Mẫu giáo
 
Tham gia ngày: 17-08-2010
Bài gởi: 1
Default

Trích:
Nguyên văn bởi tonglycun View Post
Như thế mới là chân tu!

Nhưng oái oăm thay! Có những kẻ "mượn đạo tạo đời"-xây dựng chùa chiền để kinh doanh đă làm cho một số người có cái nh́n không tốt đối với các bậc tu hành trong đó có những bậc chân tu.
Rất đau ḷng. Đôi khi ḿnh tự hỏi đạo Phật có phải là đạo cúng dường. V́ đi vào chùa th́ chỉ nghe thấy người này cúng dường, người kia cúng dường. Đến việc đi gặp một vị tu sĩ, cũng nghĩ là có cúng dường ǵ không? Chắc là cần phải cúng dường cái ǵ đó. Đến việc mời sư giảng pháp cũng nghĩ là cần phải cúng dường ǵ không? Là một người học Phật, ḿnh không biết từ bao giờ lại có cái nghi thức một cách h́nh thức này. Các vị ấy có thể thành thục quá rồi nên không để ư, c̣n ḿnh với tâm ban đầu đi học Phật mà thấy cài này th́ nó bị phản tác dụng liền. Phật cốt là dụng tâm tu học. Vậy th́ sao không chỉ ngay chổ cái tâm cho chúng con tu học, để chúng con nhanh chóng làm Phật. V́ chúng con tâm dễ bị nhễm ô, c̣n dễ lung lay nên con tha thiết nguyện cầu Chư Phật mười phương, chư vị Bồ tát, thánh hiền, những vị chân tu trụ nơi thế gian giảng giải cho chúng con con đường đi đúng đắn. Để những lời giảng kinh Pháp hoa mỹ, mị dân kia hết chổ để làm hại chúng con. Nam Mô A Di Đà Phật.
doan0383 is offline  
 


Điều Chỉnh
Xếp Bài

Quuyền Hạn Của Bạn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 03:24 PM.


Powered by: vBulletin , Jelsoft Enterprises Ltd.