+ Trả Lời Đề Tài
kết quả từ 1 tới 4 trên 4

Đề tài: Foyle nhà sách cũ lớn nhất thế giới

  1. #1
    Tham gia ngày
    27-05-2007
    Bài gởi
    491
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Foyle nhà sách cũ lớn nhất thế giới

    FOYLE
    NHÀ SÁCH CŨ LỚN NHẤT THẾ GIỚI

    Foyle là hiệu sách cũ lớn nhất thế giới. Hiệu mở đă hơn 100 năm nay, tại Luân-Đôn, kinh đô nước Anh.
    Ngoài số hàng triệu cuốn sách xếp chật trong các ngăn tủ (nếu bày những ngăn tủ này nối đuôi nhau, Foyle sẽ có một cái tủ dài 50km), hiệu Foyle c̣n có một gian dành riêng cho họa phẩm, một gian để bán các bản nhạc và đĩa hát, một pḥng họp, một thư viện cho thuê sách và một “hội chơi sách và mua sách hàng tháng” đông tới 150.000 hội viên.
    Hàng ngày hiệu Foyle nhận được từ 20.000 tới 30.000 lá thư ở khắp các nơi gửi đến.
    Hiệu Foyle là nơi có nhiều người ra vào nhất nước Anh. Riêng có rạp hát Palladium và viện bảo tàng Tussaud’s là có thể cạnh tranh được với hiệu Foyle về điểm này. Ngay từ tờ mờ sáng, người ta đă xếp thành hàng dài nối đuôi nhau ở trước cửa hiệu Foyle để đợi đến lượt ḿnh vào bán sách cũ. Trong khi ấy xe tải của hiệu Foyle chạy khắp các ngả đường để chở về hiệu những ḥm sách khổng lồ.
    Ở hiệu Foyle người ta gặp đủ mọi hạng người, từ bà Hoàng hậu Mary, ông Winston Churchill, tới những bác thợ quần áo lem nhem đầy dầu mỡ. Ông Arnold Bennet vẫn thường thấy đi đi lại lại trong hiệu với hy vọng thiết tha t́m thấy kẻ nào đọc sách của ḿnh; người ta đồn rằng ông ta vẫn dắt trong ḿnh một tờ giấy bạc 100 bảng Anh, để thưởng cho người độc giả… hiếm hoi ấy? Nhưng buồn thay tiền lúc nào cũng có sẵn, mà người đọc th́ không có ai.
    Người ta c̣n kể chuyện một ông ăn vận rất lịch sự t́m đến hiệu Foyle để mua một cuốn sách đem đi đọc trên tàu hỏa. Cô bán hàng đưa cho ông ta cuốn The Forsyte saga mà cô ta đă đọc và khen rằng rất hay. Một lát sau ông khách trở lại biếu cô ta cuốn truyện vừa mua với lời đề tặng ở trang đầu: “Tặng người thiếu nữ đă yêu cuốn sách này của tôi – John Galsworthy.”.
    Trong thời chiến tranh, hiệu Foyle vẫn bán 10.000 cuốn sách một ngày. Nhưng không phải rằng ai đến đây cũng cứ phải mua. Có nhiều người mang cả bánh mỳ đến đấy ăn để rồi đọc sách, mà không bao giờ bị ai làm phiền. Có nhiều sinh viên nghèo quá không đủ tiền mua sách cũng cứ đến đấy học ngay tại chỗ. Một hôm hiệu sách cũ Foyle nhận được một lá thư của Herbert Morisson, lănh tụ Đảng Xă Hội cảm tạ nhân viên trong hiệu Foyle đă để ông được học như thế trong thời gian ông c̣n nghèo khổ.
    Cái lối để cho mọi người được đọc sách tự do ấy đă biến thành một phong tục đặc biệt của nhà sách Foyle, khiến cho có nhiều người đă nổi giận một cách… vô lư, như kiểu một anh chàng hàng ngày cứ từ 2 giờ chiều đến hiệu Foyle đọc sách cho tới lúc hiệu đóng cửa; một hôm anh ta nhận thấy cuốn sách anh ta mới đọc ngày hôm qua chưa xong, đă bị bán mất, thế là anh ta vùng vằng giận dỗi bỏ về, và thề rằng không bao giờ c̣n thèm đến hiệu này nữa.
    Chủ nhân hiệu Foyle là ông William Alfred Foyle, ngày xưa lúc ngoài 60 tuổi, tóc đă bạc trắng nhưng cặp mắt ông c̣n đầy tinh nghịch. Rất có thể ông cụ già ấy ngồi vào cái ghế ba chân trong buồng giấy của ông ta, để rồi phá lên cười khi thấy bạn bị ngă xuống đất; cũng rất có thể bạn bị ông ta bỏ ngầm vào túi mấy cái xương cá.
    Nhưng trong công việc làm th́ ông ta rất chịu khó và đầy khôn ngoan. Khi Hitler ra lệnh thiêu hủy một số sách, ông Foyle vội đánh điện hỏi mua ngay. Sau này khi Luân-Đôn bị máy bay Đức ném bom, ông xếp lên mái nhà ông một lượt dày các cuốn sách Mein Kampf mà chính Hitler là tác giả.
    Nếu bạn chỉ mới viết thư đến hiệu Foyle hỏi giá tiền một cuốn sách, chắc chắn bạn sẽ nhận được cuốn sách ấy đưa đến tận nhà. Kinh nghiệm đă dạy cho ông Foyle biết rằng có đến chín phần mười là bạn sẽ giữ cuốn sách ấy lại, nên mánh khóe ấy cũng như nhiều mánh khóe khác đă khiến cho hiệu Foyle trở nên một hiệu sách cũ lớn nhất nước Anh và có lẽ trên cả thế giới nữa.
    Năm 17 tuổi Foyle cùng người bạn là Gilbert mua 15 hay 20 cuốn sách để học thi vào làm việc cho chính phủ, nhưng cả hai người đều trượt một cách thảm hại, để vớt vát lại một phần nào, họ đăng tin lên một tờ báo giáo khoa rao bán những cuốn sách đă mua ấy. Hồi ấy ở nước Anh chưa có ai làm nghề mua bán sách cũ nên họ nhận được rất nhiều thư trả lời. Rồi không những bán sách của ḿnh, Foyle c̣n mua sách cũ ở ngoài về bán nữa.
    Cửa hiệu mới đầu c̣n là trong xó bếp, sau dần đă phát triển lên, chỉ sau 40 năm nhà sách Foyle đă có một dăy 11 căn nhà sầm uất, tổ chức rất khoa học, chia ra từng ban chuyên môn về đủ mọi ngành, để tạo điều kiện dễ dàng cho người mua sách. Hiệu Foyle có một tủ sách thuốc đầy đủ nhất thế giới, một ban chuyên trônng về việc mua bán các loại sách, truyện viết bằng đủ mọi thứ tiếng Đông Phương, cố nhiên có cả sách truyện viết bằng tiếng Việt Nam nữa, một ban đặc biệt về ngành thần linh học… ngoài ra nhà sách Foyle c̣n có một tủ sách quư hiếm và những tự dạng của một số vĩ nhân rất có giá trị.
    Ở Hà Nội vào những năm đầu của thập niên 50 thế kỷ trước đôi khi ta cũng gặo những cuốn sách của nhà Foyle ở cửa hàng sách cũ ở phố Hàng Bông. Sách của nhà Foyle bao giờ cũng có dán nhăn hiệu rất nhỏ chừng 1cm2 có chữ Foyle nhỏ xíu màu xanh lá cây, nhăn hiệu này dán ở góc dưới bên phải của b́a 2 cuốn sách. Hàng tháng, đă từ mấy chục năm nay hiệu Foyle đều đặn tổ chức một bữa tiệc hội họp đủ mặt những văn nghệ sỹ tên tuổi, để ăn mừng một tác phẩm nổi tiếng của một nhà văn lớn mới tŕnh làng. Có lần người ta đếm được có tới 2.000 người đến dự tiệc.
    Đối với những tay thích chơi sách quư hiếm, th́ hiệu Foyle quả là một chốn thiên đường: Có người t́m thấy trong đống sách bán có 6 xu một cuốn của hiệu Foyle, nhưng không ngờ đó là một cuốn sách rất quư, chỉ một tuần lễ sau ông ta bán lại ngay cuốn sách ấy 120 bảng. Nhưng ông Foyle không phải là không gặp nhiều may mắn như trường hợp trên. Ở một cái chợ chuyên bán các đồ cổ, ông Foyle mua được một lô sách buộc dây rất cẩn thận, về mở ra ông Foyle t́m thấy bản dịch Rubaiyat đầu tiên của Fitzgerald, mà rồi ông Foyle bán lại được hơn 1.000 bảng.
    Chuyện lư thú nhất về nhà sách Foyle là tập thư của Bernard Shaw mà Foyle bán đi 200 bảng. Người mua đem về nhà mới nhận thấy là tập thư giả, và đ̣i Foyle phải trả lại tiền. Foyle gửi ngay những tài liệu đó cho Bernard Shaw để rồi nhận được hồi âm với những đoạn chú thích tỉ mỉ mà Shaw viết lấy bằng tay. Foyle bán lại tài liệu đó được những 250 bảng.
    Có một hội buôn muốn mua hiệu sách của Foyle, họ trả ông một số tiền rất lớn, nhưng ông đă thản nhiên xua tay từ chối; ông lẩm bẩm:

    - “Nếu không có hiệu sách th́ ta sống làm ǵ?”

    Nguyễn Ngọc Điệp (sưu tầm)

  2. #2
    Tham gia ngày
    07-06-2007
    Bài gởi
    74
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default

    bai hay qua, cho em muon de copy qua blog ve sach cu cua em nha (http://vtcv.blogtiengviet.net)

  3. #3
    Tham gia ngày
    16-05-2007
    Bài gởi
    345
    Thanks
    0
    Thanked 8 Times in 4 Posts

    Default

    Trích Nguyên văn bởi taon View Post

    bai hay qua, cho em muon de copy qua blog ve sach cu cua em nha (http://vtcv.blogtiengviet.net)
    Đề nghị bạn taon gõ tiếng Việt có dấu!

  4. #4
    Tham gia ngày
    27-12-2007
    Bài gởi
    203
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default

    Cái kiểu đọc tự do như hiệu sách này giống các nhà sách lớn hiện nay quá. Ở thành phố Hồ Chí Minh, tại các cửa hiệu sách Nguyễn Văn Cừ, các bạn có thể thỏai mái đọc sách (không phải là sách cũ đâu nhé. Sách mới một trăm phần trăm đó, tha hồ mà đọc). Không biết sau này có ai viết thư cảm ơn nhân viên nhà sách bởi vì nhờ có nhà sách mà đã có sự thành công trong sự nghiệp không?

+ Trả Lời Đề Tài

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts