Thời gian, chỉ hai chữ thôi cũng đủ làm người ta giật ḿnh thảng thốt.
Giờ đây, những tháng năm giảng đường chỉ c̣n là kư ức. Tiếc nuối ư, tôi không biết, chỉ biết rằng cái ǵ đó đă mất đi trong tôi.
Giống như tất cả các bạn khác, tốt nghiệp xong tôi hối hả kiếm việc làm. Cuộc sống nơi đô thị phồn hoa đối với một sinh viên mới ra trường chẳng dễ dàng ǵ dù hành trang mang theo không ít. Bốn năm miệt mài đèn sách đủ trang bị cho người ta những kiến thức chuyên môn cần thiết song vốn sống và kinh nghiệm th́ lại là cái mà ta sẽ phải học. Và rồi những năm tháng khó khăn nhất cũng đă qua đi, bạn bè quanh ta thưa thớt dần, mỗi đứa giờ bươn trải một nơi, đứa lập gia đ́nh, đứa đi học tiếp…
Dẫu biết rằng cuộc sống có tất bật, bận rộn nhưng tôi vẫn tin đâu đó trong khoảng kư ức xa xăm của các bạn sẽ là những tháng ngày tươi đẹp nhất của một thời sinh viên.