+ Trả Lời Đề Tài
kết quả từ 1 tới 4 trên 4

Đề tài: Nghẹn ḷng trước cảnh con 5 tuổi chăm mẹ ung thư

  1. #1
    Tham gia ngày
    28-05-2007
    Đến từ
    Ao tù nước đọng
    Bài gởi
    5,061
    Thanks
    441
    Thanked 371 Times in 268 Posts

    Default Nghẹn ḷng trước cảnh con 5 tuổi chăm mẹ ung thư

    Nghẹn ḷng trước cảnh con 5 tuổi chăm mẹ ung thư

    Đôi bàn tay bé xíu, vừa xúc cơm vừa đỡ đầu mẹ, bé Trường nhẹ nhàng đút từng th́a cho mẹ rất thuần thục. Một năm nay, mọi việc chăm sóc người mẹ bị bệnh nan y đang lay lắt những ngày cuối đời đều do cậu bé chưa tṛn 5 tuổi này lo hết.

    Chối bỏ con thơ v́ vợ mang căn bệnh tử thần

    Dưới cái nắng chói chang của miền đất Tây Ninh, chúng tôi t́m đến nơi ở của mẹ con cô giáo Vơ Thị Mến ở ấp Ninh Lộc, xă Ninh Sơn, Thị xă Tây Ninh. Trong nhà căn nhà mục nát và chắp vá, đập vào mắt chúng tôi một h́nh ảnh nát ḷng - một đứa trẻ chưa tṛn 5 tuổi đang đút từng th́a cơm cho người mẹ nằm thoi thóp trên chiếc vơng cũ. Thấy khách đến, đứa bé mặc bộ đồ lấm lem vội khoanh tay lễ phép cúi chào rồi quay lại tiếp tục đút cơm cho mẹ.


    Bé Trường đút cơm cho mẹ một cách thuần thục khi em chỉ mới gần 5 tuổi

    Không khí tĩnh lặng buổi trưa bị phá tan bởi tiếng khóc nghẹn ngào của cô Mến khi vô t́nh chúng tôi hỏi đến cha bé Trường.

    Do hoàn cảnh nghèo khó nên măi đến năm 40 tuổi cô giáo Mến mới t́m cho ḿnh được hạnh phúc với một người đàn ông góa vợ. Một năm sau (năm 2004), bé Mai Xuân Trường chào đời. Thằng bé kháu khỉnh và giống cha như đúc. Lúc ấy cô cứ tưởng số phận đă mỉm cười với ḿnh.

    Nhưng thật éo le, niềm hạnh phúc đó không kéo dài được lâu. Khi bé Trường được hơn 2 tuổi cũng là lúc cô Mến phát hiện ḿnh mang căn bệnh hiểm nghèo.

    Năm 2006, cô Mến thấy ngực ḿnh đau buốt, chạy chữa khắp nơi nhưng cũng không t́m ra bệnh. Đến khi xuống bệnh viện ở TPHCM mới rụng rời, cô bị ung thư ngực đă di căn. Cũng lúc ấy, cô chịu thêm một niềm đau c̣n lớn hơn, người chồng lẳng lặng bỏ đi không một lời từ biệt.

    Khi chăm mẹ xong, chú bé háo hức moi trong tủ ra khoe với chúng tôi những tấm h́nh được chụp hồi đầu năm.

    Mân mê những tấm h́nh, bé Trường chỉ vào bộ quần áo mới nguyên trong tủ, khoe: "Mẹ nhờ d́ mua mất tận 30.000 đồng đấy. Nhưng cũng từ đó đến nay con chưa mặc, c̣n để dành".
    Mẹ ốm. Cha bỏ đi. Bé Trường thua thiệt đủ đường. Một năm nay, khi căn bệnh của mẹ trở nên trầm trọng, không thể đi lại, th́ tất cả công việc trong nhà đều đến tay bé. Ngày qua ngày, Trường dần quen với công việc nhà và trở thành trụ cột của gia đ́nh khi chưa tṛn 5 tuổi.

    Chúng tôi hỏi Trường thường làm ǵ giúp mẹ, bé nhanh nhảu trả lời: “Con biết vo gạo, nấu cơm, nhiều thứ lắm”. Người nhỏ xíu, mỗi lần bắc cơm chú bé phải trèo lên chiếc ghế rồi mới với tay tới chỗ cắm điện. “Thấy con nhỏ tiếp xúc với điện nguy hiểm nhưng cũng đành nh́n con làm v́ người không thể ngồi dậy được”, cô Mến thở dài.

    Cậu bé 5 tuổi này mấy năm nay đều tự chăm lo cho bản thân ḿnh: tự tắm rửa, tự ăn, tự chơi, tự học. Nh́n chúng bạn được ba mẹ đón đưa, được chơi đủ tṛ trong trưa nắng, thèm lắm nhưng cu cậu không dám đi chơi xa, chỉ quẩn quanh bên mẹ, “ở nhà c̣n xoa dầu, bóp tay cho mẹ đỡ đau”.


    Vừa cho mẹ ăn, bé Trường vừa bóp tay cho mẹ

    “Thầy thuốc nhỏ” này c̣n thuộc nằm ḷng những bài thuốc dân gian sắc cho mẹ. Chưa ư thức được mức độ hiểm nghèo của căn bệnh mà mẹ đang mang, Trường chỉ nghĩ “có thuốc cho mẹ uống là khỏi bệnh” nên hằng ngày, khi d́ rảnh, Trường lại nhờ d́ dắt đi t́m lá thuốc.

    “Tội cháu nhất là những khi Tết hoặc Trung thu, nh́n những đứa trẻ khác được bố mẹ chở đi chơi, mua quà. Con ḿnh chỉ biết nh́n theo các bạn...”, cô Mến nghẹn lời. Những lúc như vậy, Trường chỉ ôm mẹ mà nói: “Con không cần quà đâu. Mẹ dành tiền trị hết bệnh, mẹ đừng chết nghe mẹ!”.

    Dấu chấm hết cho một cô giáo có tâm với nghề

    Cô Vơ Thị Mến, năm nay 45 tuổi, nguyên là giáo viên dạy địa trường THCS Nguyễn Tri Phương (TX Tây Ninh). Đầu năm 2007, cô Mến bị đau ở vùng ngực và tay trái, khám mới phát hiện ḿnh bị ung thư đang di căn không thể phẫu thuật được. Các bác sĩ điều trị cũng chỉ cho thuốc uống để ngăn chặn sự phát triển của khối u, nhưng vẫn không giảm.

    Hiện cô và con trai, bé Mai Xuân Trường, 5 tuổi đang tá túc tại nhà người chị thứ hai ở 271/3 ấp Ninh Lộc, Ninh Sơn, TX Tây Ninh (Điện thoại: 01264902397).
    Mười tám năm đứng trên bục giảng, biết bao thế hệ học tṛ qua lớp của cô.

    Suốt 18 năm đi dạy, cô Mến luôn được xếp loại lao động giỏi. Nếu cô dạy thêm 2 năm nữa th́ có lẽ nay đă nhận được giấy chứng nhận Nhà giáo ưu tú với 20 năm cống hiến rồi. Ấy vậy mà từ khi nghỉ dạy đến nay đă một năm, cô Mến vẫn chưa nhận được giải quyết chế độ nghỉ hưu sớm.

    Khẽ nén tiếng rên trong những cơn đau giằng xé trong xương trong thịt, cô Mến nghẹn ngào kể lại: Bệnh phát càng nặng, cơn đau dồn dập, chi phí thuốc men tốn kém vô cùng. Cả tháng lương giáo viên không đủ chi cho một lần xuống thành phố trị bệnh. Khối u di căn gây lở loét nên cô đành phải nghỉ dạy.


    Cô Mến với những tấm bằng chứng nhận lao động giỏi những năm c̣n đi dạy

    Cắn răng chịu đựng khi cơn đau hành hạ, không kiếm đâu ra tiền chữa trị, cô bấm bụng bán nền nhà nhỏ là chỗ trú mưa nắng của hai mẹ con, được tổng cộng 32 triệu. Nhưng số tiền này cũng nhanh chóng đội nón ra đi theo những đơn thuốc.

    Tiền không, nhà cửa không, hai mẹ con dắt díu nhau về tá túc tại nhà người chị thứ hai vốn cũng không ǵ khá giả hơn.

    Trong căn nhà chắp vá, chỗ lành ít hơn chỗ thủng, cô Mến khóc suốt trong buổi tṛ chuyện cùng chúng tôi. “Nỗi khổ cực, đau đớn của tôi chỉ biết kêu trời cho thấu, nhưng tôi “đi” không đặng, v́ bé Trường c̣n bé quá”...


    Bữa cơm của mẹ con bé Trường chỉ có canh và nước tương

    Chúng tôi ra về trong nỗi day dứt “chết không đặng” của cô giáo Mến và bước chân lon ton gọi với theo của cu Trường “Lần sau xuống, cô chú… cho con... một h́nh siêu nhân nghen!”.

    Chút ṿi vĩnh rụt rè của “người đàn ông trụ cột” 5 tuổi như lưỡi dao cứa vào ḷng chúng tôi. Đằng sau sự can đảm của “người đàn ông trụ cột” kia, vẫn là tâm hồn của một đứa trẻ...

    Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:

    1. Cô Vơ Thị Mến - 271/3 ấp Ninh Lộc, Ninh Sơn, TX Tây Ninh (Điện thoại: 01264902397).

    2. Quỹ Nhân ái - Báo Khuyến học và Dân trí - Báo điện tử Dân trí (Hà Nội)

    Số 2/48 Giảng Vơ, Đống Đa, Hà Nội (Cạnh cây xăng Kim Mă)
    Tel: 04. 3. 7366.491/ Fax: 04. 3. 7366.490
    Email: quynhanai@dantri.com.vn

    * Tài khoản VNĐ:

    Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí

    Số TK: 10 201 0000 220 639

    Tại: Ngân hàng Thương mại Cổ phần Công Thương Việt Nam - Chi nhánh Hoàn Kiếm

    * Tài khoản USD:

    Tên TK : Báo Khuyến học & Dân trí

    Số TK : 10 202 0000 004346

    SWIFT Code : ICBVVNVX106

    Tại : Ngân hàng Thương mại Cổ phần Công Thương thành phố Hà Nội

    3. Văn pḥng đại diện của báo:

    VP Hà Tĩnh: 46 Nguyễn Công Trứ, Phường Tân Giang, TP Hà Tĩnh. Tel: 039.3.857.122

    VP Đà Nẵng: 25 Nguyễn Tri Phương, Quận Thanh Khê, TP Đà Nẵng. Tel: 0511.3653.725

    VP HCM: 40/17/16 Nguyễn Văn Đậu, phường 6 quận B́nh Thạnh. Tel: 08. 35107. 331

    VP Cần Thơ: 53/13 Lư Tự Trọng, Q Ninh Kiều, TP Cần Thơ. Tel: 071.3.733.269
    http://dantri.com.vn/c20/s20-350494/...me-ung-thu.htm

  2. #2
    Tham gia ngày
    21-08-2007
    Bài gởi
    62
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default

    Quả thực là người chồng quá nhẫn tâm. Có thể anh ta không thể chịu đựng được việc là vợ chỉ có ở nhà và nằm chờ chết nên đă bỏ ra đi. Nếu trong cuộc sống có những người thiếu t́nh người như thế th́ thật đáng buồn và xót xa biết bao nhiêu.

  3. #3
    Tham gia ngày
    25-07-2007
    Bài gởi
    174
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default

    Đọc bài viết này mà ngậm ngùi quá. Một đứa bé mới 5 tuổi thôi đă phải hôm sớm vất vả v́ mẹ.
    Hy vọng sẽ có nhiều tấm ḷng hảo tâm giang tay giúp đỡ hai mẹ con.

  4. #4
    Tham gia ngày
    20-08-2010
    Bài gởi
    68
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Nghẹn ḷng trước cảnh con 5 tuổi chăm mẹ ung thư

    Chối bỏ con thơ v́ vợ mang căn bệnh tử thần

    Dưới cái nắng chói chang của miền đất Tây Ninh, chúng tôi t́m đến nơi ở của mẹ con cô giáo Vơ Thị Mến ở ấp Ninh Lộc, xă Ninh Sơn, Thị xă Tây Ninh. Trong nhà căn nhà mục nát và chắp vá, đập vào mắt chúng tôi một h́nh ảnh nát ḷng - một đứa trẻ chưa tṛn 5 tuổi đang đút từng th́a cơm cho người mẹ nằm thoi thóp trên chiếc vơng cũ. Thấy khách đến, đứa bé mặc bộ đồ lấm lem vội khoanh tay lễ phép cúi chào rồi quay lại tiếp tục đút cơm cho mẹ.

    Bé Trường đút cơm cho mẹ một cách thuần thục khi em chỉ mới gần 5 tuổi
    Không khí tĩnh lặng buổi trưa bị phá tan bởi tiếng khóc nghẹn ngào của cô Mến khi vô t́nh chúng tôi hỏi đến cha bé Trường.

    Do hoàn cảnh nghèo khó nên măi đến năm 40 tuổi cô giáo Mến mới t́m cho ḿnh được hạnh phúc với một người đàn ông góa vợ. Một năm sau (năm 2004), bé Mai Xuân Trường chào đời. Thằng bé kháu khỉnh và giống cha như đúc. Lúc ấy cô cứ tưởng số phận đă mỉm cười với ḿnh.

    Nhưng thật éo le, niềm hạnh phúc đó không kéo dài được lâu. Khi bé Trường được hơn 2 tuổi cũng là lúc cô Mến phát hiện ḿnh mang căn bệnh hiểm nghèo.

    Năm 2006, cô Mến thấy ngực ḿnh đau buốt, chạy chữa khắp nơi nhưng cũng không t́m ra bệnh. Đến khi xuống bệnh viện ở TPHCM mới rụng rời, cô bị ung thư ngực đă di căn. Cũng lúc ấy, cô chịu thêm một niềm đau c̣n lớn hơn, người chồng lẳng lặng bỏ đi không một lời từ biệt.
    Mẹ ốm. Cha bỏ đi. Bé Trường thua thiệt đủ đường. Một năm nay, khi căn bệnh của mẹ trở nên trầm trọng, không thể đi lại, th́ tất cả công việc trong nhà đều đến tay bé. Ngày qua ngày, Trường dần quen với công việc nhà và trở thành trụ cột của gia đ́nh khi chưa tṛn 5 tuổi.

    Chúng tôi hỏi Trường thường làm ǵ giúp mẹ, bé nhanh nhảu trả lời: “Con biết vo gạo, nấu cơm, nhiều thứ lắm”. Người nhỏ xíu, mỗi lần bắc cơm chú bé phải trèo lên chiếc ghế rồi mới với tay tới chỗ cắm điện. “Thấy con nhỏ tiếp xúc với điện nguy hiểm nhưng cũng đành nh́n con làm v́ người không thể ngồi dậy được”, cô Mến thở dài.

    Cậu bé 5 tuổi này mấy năm nay đều tự chăm lo cho bản thân ḿnh: tự tắm rửa, tự ăn, tự chơi, tự học. Nh́n chúng bạn được ba mẹ đón đưa, được chơi đủ tṛ trong trưa nắng, thèm lắm nhưng cu cậu không dám đi chơi xa, chỉ quẩn quanh bên mẹ, “ở nhà c̣n xoa dầu, bóp tay cho mẹ đỡ đau”

    “Thầy thuốc nhỏ” này c̣n thuộc nằm ḷng những bài thuốc dân gian sắc cho mẹ. Chưa ư thức được mức độ hiểm nghèo của căn bệnh mà mẹ đang mang, Trường chỉ nghĩ “có thuốc cho mẹ uống là khỏi bệnh” nên hằng ngày, khi d́ rảnh, Trường lại nhờ d́ dắt đi t́m lá thuốc.

    “Tội cháu nhất là những khi Tết hoặc Trung thu, nh́n những đứa trẻ khác được bố mẹ chở đi chơi, mua quà. Con ḿnh chỉ biết nh́n theo các bạn...”, cô Mến nghẹn lời. Những lúc như vậy, Trường chỉ ôm mẹ mà nói: “Con không cần quà đâu. Mẹ dành tiền trị hết bệnh, mẹ đừng chết nghe mẹ!”.
    ung thư máu có triệu chứng ǵ ? Chữa ung thu mau bằng cách ghép tế bào gốc

+ Trả Lời Đề Tài

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts