SÁCH XƯA, CÁI NH̀N MỚI


Nói về sách xưa, có lẽ Kinh Phật là một trong những quyển sách lâu đời nhất c̣n truyền bá đến nay, đă được in đi in lại không biết bao nhiêu lần. Trong Kinh nhiều lần Phật khẳng định: "Các ông phải tin tưởng lời nói chắc thật của Như Lai", và một trong những lời chắc thật đó là lời Thọ Kư: "Ta là Phật đă thành, chúng sanh là Phật sẽ thành".
Không biết có ai thắc mắc giống như tôi, là v́ sao với số Kinh Phật để lại khổng lồ được gọi là "Thiên Kinh vạn quyển", và những lời đoan chắc như thế, mà kể từ Lục Tổ và một số Tổ ít ỏi sau đó, cả mấy trăm năm nay v́ sao không thấy ai thành Phật? Nếu đă Thành Phật tại sao không phổ biến phương pháp để mọi người cùng học hỏi được gọi là "Mồi ngọn Vô Tận Đăng", là nhiệm vụ của người tu Phật? Vậy th́, thế hệ sau các Tổ có thể Thành Phật được hay không? Thành Phật là thành như thế nào? Thành Phật để làm ǵ? Muốn Thành Phật phải làm ǵ? Nếu không Thành Phật th́ tu để làm ǵ?
Ai cũng biết, sách vở thời xưa để lại, nếu là những sách có thể kế thừa và phát huy được, th́ các thế hệ sau thường tiếp nối để làm cho nó thêm hoàn hảo, tại sao Kinh cũng là một loại sách xưa để lại, là một phương pháp để tu hành, vậy mà sau khi Phật nhập diệt đến nay, bao nhiêu thế hệ đă Xuất Gia, đă tu hành, đă truyền nhau như thế nào mà đến nay vẫn c̣n cho là khó hiểu? Nếu sau đó có phương pháp nào hay hơn sao không mang ra so sánh, cải tổ? Nếu không thể cải tổ được v́ sao những người có trách nhiệm không t́m cách soi rọi thêm để phổ cập hoá cho mọi người cùng hiểu? Chẳng lẽ người thời nay tự cho là văn minh hơn, tiến bộ hơn, mà trí tuệ lại thua kém những người đă sống cách đây hàng 2.550 năm? Nếu Kinh đă thực sự là "xa kín nhiệm sâu" không hiểu nổi, th́ mọi người tin vào những điều ǵ trong đó để mà giữ ǵn, phổ biến Đạo Phật cho đến hiện nay, ngày càng cất thêm nhiều chùa chiền, khuyến khích người mộ đạo thêm đông để làm ǵ?
Có lẽ chúng ta nên có một cái nh́n mới về những quyển Kinh xưa, không thể cứ măi xem đó như những lời bí ẩn hay chấp nhận chỉ lấy một phẩm, một đoạn, rồi thực hành theo, cho là: "Chỉ cần ngộ một Kệ, một câu, theo đó mà hành th́ cũng được đạo", bởi có một giai thoại trong ngành Đông Y, kể về một người thầy thuốc, do không đọc hết quyển sách thuốc, chỉ thấy ở phần cuối trang ghi: "Phúc thống, phục nhân sâm", thế là khi gặp bịnh nhân đau bụng, ông ta bèn cho uống nhân sâm, kết quả là bịnh nhân chết! Ông ta tức quá, v́ rơ ràng ḿnh đă cho bịnh nhân uống thuốc theo đúng như sách đă dạy tại sao lại ra như thế, nhưng khi về mở sách ra, lật tiếp qua trang sau, ông mới thấy có thêm hai chữ "tắc tử", tức là nếu đau bụng mà cho uống nhân sâm th́ chết chắc!

Giết oan một mạng người chỉ v́ chưa học hết sách thuốc mà lại đi làm thầy chữa bịnh! Người làm thầy tâm linh để hướng dẫn cho người khác tu hành, mà đọc Kinh Phật kiểu trích đoạn rồi mang ra giảng dạy, mà lại c̣n có uy tín lớn, th́ hậu quả c̣n to tát hơn, v́ người này nghe xong rồi truyền cho người khác, đời nọ lại truyền sang đời kia, nên dù rằng không giết chết mạng sống hiện đời của người nghe, nhưng lại giết chết "huệ mạng" của họ nhiều đời bằng những kiến chấp sai lầm khó gở mà Kinh dạy: "Phàm Phu c̣n có tâm quay về, mà Thinh Văn th́ không" v́ sau đó khó ai có thể khai mở lại cho họ được!
Với bản tính ṭ ṃ và không chịu chấp nhận những ǵ được người khác đọc rồi giảng sẵn, đồng thời để tự t́m lời giải đáp cho những thắc mắc kể trên, tôi quyết tâm lao vào t́m hiểu Kinh. Có người bài bác, cho là "Chỉ có Phật mới hiểu Phật, người thường đọc Kinh làm sao hiểu"! Tôi th́ cho rằng Kinh là những lời Phật đă giảng th́ Ngài cần ǵ phải đọc? Chỉ có người phàm như chúng ta cần hiểu mới phải đọc. V́ thế, tôi đă bỏ ra một thời gian khá dài để xem Kinh Phật nói những ǵ mà người đời nay cho là bí hiểm không thể hiểu nổi, và v́ sao thời nay không thấy ai có thể nương Kinh mà chứng đắc được, dù người xuất gia càng lúc càng đông! Tôi cũng không có kiến thức về tiếng Phạn hay tiếng Hoa, nên chỉ đọc những quyển Kinh đă được dịch sẵn của các Hoà Thượng Thích Trí Tịnh, Thích Huệ Hưng, Thích Thiện Hoa, Thích Tâm Châu, Thích Trí Quang, Minh Trực, dịch giả Trần Tuấn Mẫn... đọc thật kỹ, đối chiếu nhiều bộ Kinh với nhau.
Buổi đầu, tôi cũng không v́ mến mộ Đạo Phật mà đọc Kinh, cũng không đi t́m pháp nào trong Kinh để chứng đắc, chỉ v́ muốn kiểm chứng xem những ǵ được viết trong Kinh có hợp lư không? Những ǵ người đời truyền tụng nhau về Phật và Đạo Phật có giống như Kinh viết hay không? Nếu thực hành theo đó th́ sẽ được lợi ích ǵ? Khi chấp nhận được lư lẽ trong đó th́ tôi thử thực hành theo để xem có ḿnh có tiến bộ đúng như lời dạy trong Kinh hay không? Kết quả là sau bao nhiêu năm t́m hiểu, cuối cùng tôi cũng khám phá ra một số điều hết sức thú vị.

(c̣n tiếp)