(tt)

1/- Trước hết, tôi thấy, dù thời nay cách thời Đức Phật rất xa, nhưng lời Phật dạy trong Kinh do các vị Đại Đệ tử kết tập lại sau khi Phật nhập diệt có giá trị bất di bất dịch, có thể lấy đó làm "khuôn vàng thước ngọc" để người Phật Tử hành tŕ theo, th́ người thời nay lại không chịu đọc. Đa số bị ám ảnh, cho là Kinh "cao lắm, không thể hiểu được". Hoặc cho là Kinh chỉ để dành cho các bậc tu hành đọc, nên chỉ thích đọc những sách do người đi trước hiểu theo ư họ viết lại, gọi là các sách giảng, luận. Hoặc chỉ đi nghe những vị Thầy mà họ thấy có đức hạnh, có tuổi đạo, có uy tín, giảng hấp dẫn... để rồi đôi khi bị cái hiểu chưa chính xác của các vị cản trở bước hiểu biết thêm của chính họ. Đó là trở ngại lớn nhất, như người tự xây tường cản lối, không thể bước qua nổi!
2/- Trở ngại thứ hai, là h́nh như nhiều người không chịu t́m hiểu xem nghĩa của Phật thật sự là ǵ? Chỉ cho rằng đó là các vị đó là Đức Thích Ca, A Di Đà, Như Lai, Di Lạc vv... là những thần linh tối thượng. Vô lượng đời về trước và măi măi về sau này không ai có thể đạt được địa vị đó. Nếu có ai khởi tâm muốn đạt tới đó là Tăng Thượng Mạn! Chính v́ nghĩ như thế, nên trong khi chính kinh bao giờ cũng nói rằng "Mỗi người đều có Phật Tánh, có khả năng để thành Phật. Phật trước, Phật sau đều b́nh đẳng", th́ mọi người không t́m và khai triển cái Phật Tánh để tự ḿnh Thành Phật, chỉ muốn cầu xin để "được độ" mà thôi, v́ như thế xem ra vừa khiêm tốn, vừa đỡ tốn công sức hành tŕ, chỉ tốn ít tiền của để mua lễ vật nhang đèn, cúng kiến, cầu xin, hoặc cúng chùa, làm phước, để kiếm chút phước đức mà thôi!
3/- Trở ngại thứ ba, là v́ thương con người sống trong cảnh Khổ mà không hay biết, không cầu Giải Thoát, nên Phật phải dùng nhiều phương tiện, để đưa vào đạo. Chính v́ thế nên Kinh Phật có dạy: VĂN – TƯ – TU, tức là sau khi nghe pháp rồi phải suy nghĩ cho kỹ rồi mới Tu, nhưng rất nhiều người không hề Tư Duy, chỉ cần nghe loáng thoáng về Phật, chưa hiểu rơ Phật là ǵ đă phát tâm đi Tu! Kể cả những em tuổi đời c̣n rất ít đă vô chùa tu, trong khi chưa hiểu thế nào là Khổ, chưa biết Phật là ǵ? Rồi một khi đă vào tu rồi th́ coi việc điều hành, mở mang chùa chiền, giảng pháp để độ cho bá tánh quan trọng hơn là việc nghiên cứu những lời Phật dạy trong Kinh, v́ không có thời gian, và thật ra cũng không dám có kiến giải ǵ khác hơn những ǵ đă được đào tạo từ xưa đến nay trong các khoá học, rồi cứ thế mà lớp trước truyền cho lớp sau, không biết rằng TƯ DUY rất là quan trọng cho con đường tu. Kinh ĐẠI BÁT NIẾT BÀN viết: "Này Thiện Nam Tử! Tất cả pháp lành đều do Tư Duy mà được. V́ có người dầu trải qua vô lượng vô biên vô số kiếp chuyên tâm thính pháp, nếu chẳng Tư Duy thời trọn không thể được Vô Thượng Bồ Đề".
4/- H́nh như rất nhiều người không phân biệt giữa THỜ PHẬT và TU PHẬT. Nghĩa của Tu Phật là "Sửa cho giống Phật" hay Sửa để Thành Phật, nhưng ngay căn bản này đă bị hiểu sai, việc đi tu Phật trở thành là đi phụng sự cho Phật! Trong khi nghĩa của Tu là Sửa. Muốn Tu Phật th́ phải biết thế nào là Phật. Muốn sửa, phải biết cần sửa ở đâu? Sửa như thế nào? Nếu những việc đó chưa minh định th́ làm sao tu? Điều đó cũng giống như người đi mà không biết phải đi đâu, không biết phải sử dụng phương tiện nào, cũng không biết đích đến, th́ bao giờ sẽ đến?
5/-Trong khi Kinh dạy người tu phải đọc Kinh theo tŕnh tự: " Thọ, tŕ, đọc, tụng, giải nói, biên chép, y pháp tu hành", mà quan trọng nhất là "Y pháp tu hành", th́ nhiều người chỉ dừng ở việc học và giảng Kinh. Như vậy, th́ đâu có đủ cho một qui tŕnh tu hành?
6/- Nhiều người đă hiểu lầm lời của Ngài ANan: "Ḿnh chưa được độ mà phát tâm độ người đó là Tâm Bồ Tát", rồi mới hiểu được chút ǵ đó đă vội đi giảng nói, tưởng là đang hành "Hạnh Bồ Tát", không biết rằng Tổ Đạt Ma có dạy : "Nếu không Thấy Tánh dầu nói giỏi 12 bộ kinh vẫn là ma nói. Đó là hàng bà con của ma, chẳng phải là học tṛ của Phật" . Tích Con Chồn Hoang trong Mă Tổ Bách Trượng Ngữ Lục, nói về người hạ sai một chuyển ngữ về Nhân Quả phải đọa 500 kiếp làm Chồn để lưu ư người muốn thuyết pháp vậy.
7/- Nếu có đọc Kinh hẳn mọi người cũng không bị nhầm lẫn, tôn sùng những kẻ tự xưng là Bồ Tát, là Phật, v́ Kinh Lăng Nghiêm viết: "ANAN, ta có dạy các vị Bồ Tát và A La Hán: sau khi ta diệt độ rồi, các ông phải thị hiện thân h́nh trong đời mạt pháp để cứu độ các chúng sanh đang trầm luân. Hoặc hiện làm Thầy Sa Môn, cư sĩ, vua, quan, đồng nam, đồng nữ, cho đến hiện đàn bà goá, kẻ dâm nữ, người gian giảo, kẻ trộm cuớp, người thợ thịt, kẻ buôn bán, để lẫn lộn trong từng lớp người, chung làm một nghề nghiệp đặng giáo hoá chúng sanh trở về chánh đạo.
Nhưng các vị ấy quyết chẳng bao giờ nói : "Ta đây thật là Bồ Tát hoặc A La Hán vv...". hay tỏ ra một vài cử chỉ ǵ làm tiết lộ sự bí mật, để cho người ta biết ḿnh là Thánh nhơn thị hiện. Chỉ trừ sau khi mạng chung rồi mới âm thầm để lại một vài di tích cho người biết thôi".
8/- Lẽ ra trước khi phát tâm, người muốn tu cũng phải có cái nh́n, cái Thấy, cái bức xúc như Đức Thích Ca: Thấy đời thực sự là bể Khổ - mới có thể mạnh dạn ĺa bỏ những thứ đang đeo bám, rồi thiết tha để mà t́m đường lối để Thoát, th́ ngược lại, đa số người đời nay chỉ nh́n vào sự thành tựu của Đức Thích Ca, thấy Ngài được bao nhiêu thế hệ, bao nhiêu dân tộc tôn sùng mà phát tâm! Người nhiều tham vọng th́ thấy rằng: Thành Phật sẽ độ cho chúng sanh, sẽ làm Thiên Nhân Sư, được Tam Thiên Đại Thiên thế giới tôn sùng, hoặc nh́n những cao tăng đi đâu cũng tiền hô, hậu ủng, nên phát tâm đi tu mong sẽ đến ngày ḿnh cũng được như vậy, không biết đó là phát tâm cầu Danh, không phải phát tâm tu Phật! Kẻ khác th́ thấy Phật quá vĩ đại, quá cao cả, ḿnh bỏ đời, đi tu, vào chùa làm đệ tử của Ngài để nương tựa cho chắc ăn! Sống th́ nương cửa Phật, không phải lo t́m kế sinh nhai, không phải bon chen với đời. Chết th́ Phật rước về Đông Phương hay Tây Phương, trong khi Kinh không hề có hứa những điều đó, mà chỉ nói Nhân nào, Quả nấy. Vô chùa ở cũng đâu có bảo đảm Phật sẽ rước, nếu không tu hành chân chính. Phật ngôn có câu: "Có kẻ nắm chéo y Như Lai mà cách xa ngàn dặm". Nắm chéo Y của Phật mà c̣n cách xa ngàn dặm, nói chi là chỉ mới vào ở trong chùa!
Mục đích Đạo Phật đă được khẳng định: "Như biển cả chỉ có một vị mặn, giáo pháp của ta cũng chỉ có một vị giải thoát mà thôi". Và:" Nếu không có cái Sanh, cái Già, cái Bịnh, cái Chết, th́ Đức Như Lai cũng chẳng...

(c̣n tiếp)