(tt)
giáng trần để làm ǵ, và Phật Pháp cũng không có cơ hội rải tủa ánh sáng siêu việt trên khắp thế gian". Về quả vị th́ Kinh DIỆU PHÁP LIÊN HOA cũng giải thích: "Đó chỉ là hoá thành để cho người lười mỏi nghỉ ngơi". Do đó, nếu chúng ta không biết mục đích của Đạo Phật là Giải Thoát cũng như bản thân không có nhu cầu Giải Thoát th́ đến với Đạo Phật chỉ là một sự hiểu lầm hay xu thời mà thôi.
Sau khi kiểm chứng qua nhiều Bộ Kinh như Diệu Pháp Liên Hoa, Kim Cang, Duy Ma Cật, Đại Bát Niết Bàn, Viên Giác, Lăng Nghiêm, Đại Phương Tiện Phật Báo Ân, Pháp Bảo Đàn Kinh, Sáu Cửa vào Động Thiếu Thất, Vị Tằng hữu Thuyết Nhân Duyên.Kinh, Kiến Chính, Tâm Địa Quán.. tôi thấy công việc tu Phật thật ra chỉ là tự chỉnh sửa những thói hư, tật xấu, để trở thành một con người hoàn thiện hơn, xứng đáng hơn, với các hạnh: Giới, Định, Huệ, Từ, Bi, Hỉ, Xả, Tứ Nhiếp, Lục Độ, Bát Chánh Đạo, mục đích là cho Thân Khẩu Ư được tịnh ba nghiệp và không gieo Nhân xấu để khỏi phải gặt quả xấu. Cuộc sống của người tu c̣n phải đền trả Tứ Ân, tức ân cha mẹ, ân đất nước, ân chúng sinh, ân Phật... xem ra có biết bao điều phải làm, để xứng đáng kiếp sống - dù giả tạm nhưng quí báu - mà Phật gọi là Một trong "Năm điều khó được", đâu chỉ học pháp, giảng pháp, khuyến tu thôi! Ngoài ra, người tu c̣n phải lo thu thúc lục căn, nên chẳng những không kiêu mạn, không xâm phạm, không lợi dụng, không làm thiệt hại cho người và vật quanh ḿnh, trái lại, c̣n tôn kính, giúp đỡ mọi người mà Kinh phương tiện mô tả đó là 32 Tướng Tốt của Phật (Kinh Đại Phương Tiện Phật Báo Ân trang 463), để không những kiếp này được Thoát Khổ, mà những kiếp sau nếu có, cũng không phải đọa vào đường ác, không phải tu để thành Thánh, thành Phật, được mọi người trọng vọng, ngồi trên toà sen cứu nhân độ thế, hay sống chỉ để chờ chết, ở cơi trần mà mơ màng chờ về cơi nào, quên hết bổn phận của một con người!
Lư do v́ sao Đức Thích Ca khai sáng Đạo Phật, là v́ theo Ngài, con người đă sinh ra, đă có mặt ở trần gian là phải sống cho đến hết chu kỳ của cái Thân. Trong thời gian cái Thân tồn tại có biết bao nhiêu đau khổ, phiền năo tấn công. V́ thế, Đạo Phật xuất hiện giữa đời để chỉ cho con ngườicách thức để Thoát Khổ. Chính v́ vậy mà Đạo Phật dùng biểu tượng là Hoa Sen, v́ hoa này nói lên được cái "Thoát bùn ngay trong bùn", như con người nhờ tu hành mà "ở trong phiền năo mà thoát được phiền năo". Do đó, hiểu cho đúng th́ Đạo Phật thật ra không phải là một tôn giáo, v́ không dạy người tin theo phụng thờ, cầu xin Phật, mà ĐẠO là Con Đường, PHẬT là Giải Thoát, tức là con đường của những người muốn thoát khổ đi trên đó bằng sự tự tin, tự chủ, tự điều khiển lấy cuộc đời của ḿnh ngay trong hiện kiếp và những kiếp về sau, bằng cách gây tạo Nhân Quả, không phải sợ sệt, cầu xin, nương tựa vào bất cứ ai khác.
Cũng theo Đạo Phật, Bổn Tánh của mọi sinh vật là trường tồn. Cái Thân hiện kiếp là giả tạm, do tứ đại giả hợp mà thành. Là Quả, do Nhân đă gây tạo từ kiếp trước. Hết Duyên, hết Nghiệp nó sẽ tan rả. Kiếp sống hiện tại lại đang gieo Nhân cho kiếp sau. Nhưng do cái Tâm Mê Lầm đă chấp lấy cái Thân giả tạm hiện có là Ḿnh, rồi v́ nó mà tạo nghiệp. V́ thế, Tu Phật là Sửa cái Tâm Chấp Lầm, để giải thoát khỏi sự ràng buộc của các tướng giả tạm, được thanh tịnh, an ổn mà Phật phương tiện gọi là Niết Bàn. Mọi phiền năo, dính mắc đều ở Tâm, do vậy, công việc tu hành chỉ tập trung hành tŕ nơi Tâm, Xả những dính mắc của Tâm, nên gọi là TU TÂM. Khi hết bị ràng buộc, đau khổ th́ gọi là được Giải Thoát hay Thành Phật.
Việc tu hành chỉ có thế, nên kết quả nếu có đạt được cũng đâu có ǵ là vĩ đại, phi thường, ngoài các vị Phật quá khứ, đời này, đời sau, không ai có thể thành tựu? Do vậy, Kinh nói là có đến TAM THẾ PHẬT, tức là quá khứ đă có, hiện tại đang có, mà tương lai cũng sẽ có, nếu cùng làm các Hạnh như Phật đă làm, không phải chỉ ḿnh Phật quá khứ dành độc quyền. Trái lại, Phật Ngôn nhắc nhở: "Kẻ nào ca tụng ta, tán thán ta mà không hành theo lời ta chỉ dạy, kẻ đó đang phỉ báng nặng nề ta!”
Đó là những nhận xét mà tôi đúc kết được từ nhiều bộ Kinh. Đây mới chỉ là một lộ tŕnh được vạch rơ cho bản thân, v́ bao đời nay Đạo Phật đă bị nhiều người đi trước tung hỏa mù làm mất phương hướng. Công việc c̣n lại tất nhiên là cần phải hành tŕ thời gian lâu dài, để huân tập theo nếp nghĩ, nếp sống như thế - gọi là tu tập - cho đến lúc thuần thục. Thời gian hành tŕ này cũng là thực hiện lời Nguyện của Địa Tạng Vương Bồ Tát "Ngày nào c̣n một chúng sinh chưa được độ, con thề chưa ngồi vào ngôi vô thượng chánh giác". Tức là cho tới khi nào độ tận chúng sinh th́ mới có thể gọi là hoàn tất công việc tu hành. Chúng Sinh cũng chỉ là những t́nh trạng của tư tưởng, là Tham, Sân, Si, Thương, Ghét của chính ḿnh, "độ" hết chúng th́ sẽ thành Phật như bài Kệ trong Kinh Viên Giác:
"Những người đoạn thương, ghét,
Cùng với Tham, Sân, Si,
Chẳng cần tu ǵ khác,
Cũng đều đặng Thành Phật"
Do vậy, "Cúng Dường Phật" không phải là mang hương hoa đến trước tượng Phật để cúng, v́ tượng không phải là Phật, mà cứ mỗi lần có một tư tưởng phiền năo, đau khổ, Tham, Sân, Si... dấy lên, ta "độ" cho nó được yên ổn là ta đă "Cúng Dường một Vị Phật". Từng sát na trong kiếp sống có biết bao điều phiền năo, nên mỗi người đều có thể: Cúng Dường vô lượng vô số ức Đức Phật", để "rốt sau được thành Phật". Đó cũng là nghĩa của "Tự Độ", "Thành Phật" mà những người muốn tu đều phải thực hiện trong suốt cả cuộc đời.
Cơi Phật cũng không phải là Nước của Phật nào ở Tây Phương hay Đông Phương, khi chết mới được về, mà chính là ở nơi cái Tâm của mỗi người, là t́nh trạng an ổn, thanh tịnh, mà mọi người đều có thể thiết lập cho chính ḿnh ngay tại kiếp sống hiện đời. Người đang hành tŕ công việc độ sinh tức là đang thanh lọc cho cái Tâm của ḿnh th́ gọi là Bồ Tát, đang "cứu độ chúng sinh". Kinh DUY MA CẬT viết :"Bồ Tát nếu muốn được cơi Phật thanh tịnh, nên làm cho Tâm thanh tịnh; tùy chỗ Tâm thanh tịnh mà cơi Phật được thanh tịnh". "Làm cho tâm thanh tịnh" tức là "Độ Sinh" hay "trừ phiền năo" vậy.
Cũng nhờ đọc thật kỹ Kinh mà tôi không c̣n hiểu lầm phương tiện của Phật để thấy rằng việc tu hành chỉ là Xả bỏ cái Ngă Chấp. Khi không c̣n Ngă th́ làm ǵ c̣n có Ḿnh, huống là đối tượng, để mà so sánh cao, thấp, hơn, thua nên được gọi là "Vô Thượng Bồ Đề". Không phải Vô Thượng Bồ Đề là nghĩa của cao tột đỉnh! "Xuất Gia" cũng không phải là rời nhà thế tục để vô chùa, mà là "Ra khỏi nhà lửa tam giới". "Cạo tóc" không đơn thuần cạo đầu, mà là "cạo sạch phiền năo". "Đắp Y" là phủ lên thân tâm một màu thanh tịnh. "Khất Thực" là "cầu pháp Đại Thừa để nuôi thân giải thoát", không phải cầu vật thực để nuôi thân phàm. "Bảy đời quyến thuộc" mà người tu có thể cứu độ khi tu hành xong không phải là cha mẹ ông bà, ḍng họ bên nội bên ngoại trong 7 kiếp, mà là 3 Nghiệp của Thân và 4 Nghiệp của Khẩu. Đó là Nhân Quả của Thân, Khẩu và Ư. Bảy quyến thuộc này cùng ở với ta khi sống, do chính ta tạo ra, nên khi bỏ cái Thân, nó sẽ thành Quả, theo ta đến kiếp khác. Quyến thuộc bên ngoài dù là cha mẹ, vợ chồng hay anh em ruột thịt th́ mạnh ai nấy tạo Nghiệp riêng rẻ, làm sao theo nhau sau khi bỏ cái Thân được, và nếu độ được họ th́ gọi là "Độ tha" mất! "Quả vị" cũng chỉ là phương tiện để khuyến tu... Nếu thực hiện đúng ư nghĩa của những việc nói trên th́ gọi là Tu Vô Tướng. Qua đó tôi cũng thấy, nếu không hiểu cho rơ để hành đúng, cứ theo văn tự mà làm, th́ người tu sẽ rơi vào lời khuyến cáo: Y NGỮ, không phải là Y NGHĨA, là Y THỨC, không phải Y TRÍ, Y NHÂN không phải Y PHÁP, và Y KINH VỊ LIỄU NGHĨA. Như thế cũng có nghĩa là sẽ không bao giờ đạt đến cứu cánh của việc tu hành.
Nh́n vào những ǵ được ghi lại về cuộc sống của Đức Thích Ca và những vị Tổ chân truyền, ta thấy các Ngài vẫn tiếp tục sinh hoạt b́nh thường, không kiêu mạn, không đ̣i hỏi hưởng thụ, không tranh hơn thua cao thấp. Chính Đức Thích Ca theo mô tả trong Kinh Kim Cang cũng "theo thứ tự đi khất thực, tự cất y bát, tự trải toà mà ngồi", Mă Tổ th́ "Nhất Nhật bất tác, nhất nhật bất thực". v́ các Ngài đă thực hiện đúng những ǵ đă nói: "Tu vô tu, chứng vô chứng", "Đắc cái Vô Sở Đắc", bởi rơ ràng, việc tu hành chính là Tự Độ những thói xấu của bản thân, không độ được người khác, th́ có ǵ đâu để thấy ḿnh cao thượng, vĩ đại hơn mọi người? Trong khi đó, đối lập lại là những người màu mè sắc tướng, lập dị, phô trương, khoe khoang chứng đắc, cạnh tranh cao, thấp, để được mọi người chú ư, tôn trọng, mục đích cầu Danh, cầu Lợi... th́ đó là những kẻ Vọng Ngữ, Vọng Hành. Do đó, theo tôi, không cần xét h́nh tướng, nơi chốn, thời gian tu hành, chỉ biết rằng: một khi chưa thoát được danh, sắc, những chúng sinh trong Tâm là Tham, Sân, Si, Mạn... Nếu vẫn c̣n nguyên th́ chưa phải là người thực sự tu hành theo Đạo Phật chân chính vậy.

Tâm Nguyện

(2/2007)